Dịch Vụ Bất Động Sản

Dịch vụ môi giới Bất động sản: Nhận ký gửi, ủy thác, quản lý bất động sản,môi giới mua, bán, thuê và cho thuê bất động sản. Chỉ thu phí dịch vụ khi giao dịch thành công, với mức phí hợp lý.

Dịch vụ tư vấn Bất động sản

Tư vấn hoàn toàn miễn phí các thủ tục mua bán và các thủ tục khác liên quan đến giao dịch Bất động sản;.

Dịch vụ làm thủ tục hồ sơ pháp lý

Nhận làm dịch vụ thủ tục, hồ sơ xin cấp giấy chứng nhận quyền sử dụng đất và sở hữu nhà (sổ đỏ)

Dịch vụ quảng cáo bất động sản

Quảng cáo, đăng tin mua bán nhà đất theo yêu cầu của khách hàng..

This is default featured slide 5 title

Go to Blogger edit html and find these sentences.Now replace these sentences with your own descriptions.This theme is Bloggerized by Lasantha Bandara - Premiumbloggertemplates.com.

Thứ Sáu, 25 tháng 11, 2011

Gửi người yêu cũ: “Em rất tốt, còn anh?”


 Nghe Radio Online




Nắng chói chang, nền trời cũng xanh thẳm. Ta rong ruổi lặng im trên chuyến xe trở về nhà, cũng như tất cả những chuyến đi trước đây của ta, đi là để trở về, đi là để thêm yêu và trân trọng hơn những gì ta đang có. Núi cao, núi vòng quanh, núi mở ra bức tranh đồng quê mà đã rất lâu rồi ta mới thấy lại. Bản tình ca mùa hè bất chợt vang lên, nhịp nhàng nhịp nhàng, ta thấy mình xoay trong những bước nhảy của thời gian và tất cả những gì đã qua trở về như một cuốn phim trước mắt.


Bản nhạc hết, giấc mơ dừng…


Nhắm mắt lại mà nghe…


Dư âm vẫn còn đây…


Dẫu biết…bản tình ca dành cho ta đã vỡ vụn!

 

                                                                         Ảnh minh họa: jessica22lindsay


Thư gửi người yêu cũ….


Người yêu cũ à! Phía sau một cô gái là gì anh biết không? Có một người đã nói rằng “Phía sau một cô gái là những nỗi nhớ xếp thành dãy…” Và với em nó chính là nỗi nhớ về những gì đã qua mà ta không thể nắm giữ, nỗi nhớ về những phần YÊU đã mất đi.


Chỉ mới hôm qua thôi ta vẫn còn nồng nàn gọi nhau bằng hai tiếng “Người yêu”, chỉ mới hôm qua thôi ta vẫn trịnh trọng giới thiệu với người khác về hai chữ “người yêu”. Nhưng ngày hôm qua là ngày đã qua và không bao giờ quay lại, còn ngày hôm nay mới thực sự là cuộc sống, và chúng ta trở thành những người khác trong cuộc sống của nhau. “Người yêu cũ”của nhau.


Người yêu cũ à! Anh nghĩ rằng em sẽ hận anh ư? Anh nghĩ rằng em sẽ gục ngã vì anh ư? Em đủ lớn để sống, đủ lớn để bước đi vậy thì cũng sẽ đủ lớn để chấp nhận mọi sóng gió của cuộc đời. Anh có thể đã làm em rất đau, đã khiến những giọt nước mắt đắng ngắt từ bờ mi em rơi xuống nhưng điều đó không đồng nghĩa rằng em sẽ phải quỵ ngã vì nỗi đau, không đồng nghĩa với việc rằng em sẽ phải sống với nỗi đau mà anh mang đến. Cuộc đời này chỉ là một chuyến xe hà cớ gì ta phải hận, hà cớ gì ta cứ phải đau trong khi người gây ra nỗi đau cho ta thì đang hạnh phúc ở một trạm xe trước đó?


Người yêu cũ à!.Anh đã xóa tên em trong danh bạ điện thoại, xóa tên em ra khỏi   Friendslist của Yahoo Messenger, xóa tan hoang cái blog anh viết cho em, xóa hết những gì về em ra khỏi cuộc sống của anh nhưng có một thứ anh sẽ không bao giờ xóa được đó là “Kí ức”. Anh có xóa được kí ức không? Có xóa được những kỉ niệm về nhau không? Có xóa được tiềm thức của gia đình và bạn bè chúng ta rằng chúng ta đã từng là một đôi? Liệu khi tình cờ nghe lại một bài tình ca cũ từng dành cho em, đi qua một con đường cũ ngập tràn kỉ niệm lòng anh sẽ không chút lăn tăn về những yêu thương đã có?


Còn em, em chọn cách bước đi, em chọn cách gói gém kỉ niệm và đau thương. Có thể ngày hôm nay đây em vẫn khóc vì anh, khóc vì một tình yêu đã mất. Có thể trên những hành trình tiếp theo trong chuyến xe cuộc đời sẽ có những phút giây buồn vui, thành công hay thất bại mà em nhớ đến anh nhưng nỗi nhớ đó không phải dành cho anh, nó dành cho quá khứ, dành cho những gì đã qua mà em vẫn còn nâng niu và trân trọng.


Người yêu cũ à! Anh nói em là một kẻ yếu đuổi nhưng anh biết không em là kẻ yếu đuối trong số những người mạnh mẽ nhất. Chúng ta đơn giản chỉ là những người đã từng đi chung trên một chuyến xe cuộc đời, trạm xe mà anh đã xuống với anh mang tên là “hạnh phúc”, còn em vẫn sẽ ngồi lại, rong ruổi với hành trình của mình, hành trình kiếm tìm cũng mang tên “hạnh phúc”.


Người yêu cũ à! Đừng bao giờ ghét nhau anh ạ… Bản tình ca mang tên “Mười năm” mà chúng ta đã nghe ở quán Café năm ấy có lẽ sẽ không bao giờ còn được cất lên, nhưng mười năm sau khi gặp lại, khi chúng ta đã trở thành những kẻ xa lạ trong cuộc sống của nhau, em vẫn sẽ mỉm cười nhìn anh và nói “Chào anh! Em rất tốt còn anh thì sao?”


Người yêu cũ à! Kí ức về anh đã gói ghém xong rồi và giờ là lúc em phải cất nó đi,em mang theo nó trong hành trình tiếp theo của mình. Anh nghe thấy chưa? Người phụ xe noí với em rằng “Trạm tiếp theo: Lạc quan”; “Trạm tiếp theo: Vui vẻ” ; “Trạm tiếp theo: Hạnh phúc”.



Tháng 8, tôi gửi đi một lá thư, điạ chỉ mang tên là Cảm giác, người nhận thư mang tên Vĩnh viễn.

                                                                              

Cá Rô

 


Ảnh minh họa: Toxiclovekid

  • Vì đã từng thuộc về nhau...


Nếu 1 ngày mình gặp mặt khi bước trên 1 con đường chỉ biết đi qua nhau mà không chào hỏi, không phải vì không muốn mà bởi vì không thể... Vì những kỉ niệm đẹp, những quá khứ buồn không thể quên...


Vì đã từng thuộc về nhau...


Nên đừng làm tổn thương nhau sau khi chia tay... Vì mình đã từng thuộc về nhau...

Nếu có thể xin hãy im lặng...


Nếu có thể xin hãy nhìn về con đường phía trước...


Đừng quay đầu lại...


Đừng hối tiếc điều gì!


Vì mình đã từng là của nhau...


Nếu có thể xin hãy hạnh phúc! Đừng buồn, đừng nhớ, đừng mong....


Nếu có thể hãy quên đi....


Cái gì đã qua hãy cứ để nó qua đi vì mình không còn khả năng giữ ng đó ở bên cạnh, không thể mang lại hạnh phúc thì xin hãy để mọi chuyện là kỉ niệm, là quá khứ để khi nghĩ lại cảm nhận được niềm hạnh phúc khi đã từng yêu và được yêu.... Vì anh giống như cơn gió, e chỉ là ngọn cỏ bé nhỏ sao có thể giữ chân anh?


Vì đã từng thuộc về nhau...


Nên sẽ cố gắng giấu đi cảm xúc trong lòng để rồi một ngày xa lắm nhìn lại sẽ cảm thấy nhẹ lòng...


Sẽ cảm thấy vui khi anh hạnh phúc bên người khác, không phải là em!


Có nhiều người đã từng yêu và được yêu không phải chỉ mỗi mình em....

Cũng có nhiều ng đã đánh mất một nửa của mình, không phải chỉ mỗi mình em...


Em vẫn sống tốt, vẫn cười mỗi ngày, vẫn ăn đúng giờ, ngủ đúng giấc, chẳng có gì thay đổi trong cuộc sống... Có chăng chỉ là thiếu 1 người bên cạnh, quan tâm và coi em là 1 người quan trọng....Có chăng chỉ là cảm giác cô đơn, chỉ là nỗi nhớ....


Nếu như anh đã tìm thấy 1 người bên cạnh, nếu như vị trí đã từng là của em trong lòng anh đã là của người khác thì em chúc anh hạnh phúc! Dù trong lòng em...


Cuối cùng hôm nay em đã hiểu, không còn trách móc, đau khổ hay buồn phiền.... Xin lỗi vì thời gian qua e chẳng hiểu anh dù chỉ 1 chút... Em chỉ biết nói em yêu anh mà không biết anh cần gì và muốn gì... Cuối cùng anh vẫn là anh....


Truc Nguyên


Ảnh minh họa: Ilissa


  • Thế đâu phải chia tay…


Lời tác giả: “Có ai đó đã nói rằng, thật khó chia động từ “yêu”: quá khứ của nó không đơn giản, hiện tại chỉ là trình bày, còn tương lai vẫn còn ở thức điều kiện. Cũng có lẽ bởi vậy mà cho tới bây giờ, tình yêu vẫn luôn là một bí ẩn mà con người chưa thể định nghĩa và lí giải nổi. Nhưng, tình yêu vẫn cứ đến bên mỗi người như một món quà mà Thượng đế ban tặng. Nó vẫn ngân lên trong muôn vàn cung bậc của xúc cảm.”


Blogger Ice : Lạnh nhưng… ngọt


Đêm


Thành phố như khoác lên mình một tấm áo mới trong ánh đèn lung linh với những màu sắc biến ảo. Màn đêm buông xuống kéo trùng cái ồn ào, xô bồ của cuộc sống thường nhật. Đêm, thu lại ở một góc nhỏ của phố phường, để lắng nghe hai con tim đã không còn chung một nhịp đập.


- Mình… dừng lại ở đây thôi, em nhé. Anh không muốn tiếp tục thế này nữa !


Em nhìn tôi không chớp mắt. Cái nhìn thẳm sâu như muốn kiếm tìm một sự thật ẩn trong đó.


- Anh thực sự muốn như vậy?- Em khẽ hỏi.


1s…2s…3s…Thời gian như đứng lại. Phải chăng cuộc sống vốn vẫn vậy, luôn có quá nhiều câu hỏi và quá ít câu trả lời. Hay bởi, lúc này câu trả lời tốt nhất là sự lặng.


Hàng mi dài khẽ cụp xuống. Một nụ cười nhẹ như gió thoảng trên môi em mang theo cả một nỗi sầu khôn nguôi.


- Em hiểu rồi…


- …


- Taxi…


Em sải bước thật nhanh về phía chiếc xe. Muốn kéo em lại nhưng những lời đã nói ra…Tất cả như kìm chân tôi lại. Chiếc taxi phóng vụt qua tôi, khuất bóng phía chân cầu.


Còn mình tôi với những ngọn đèn đêm.


Ngày không em…


Tiếng chuông báo thức réo inh ỏi vang khắp căn phòng. Tỉnh giấc. Đầu đau nhói Mùi rượu vẫn bám trên cơ thể. Đêm qua, chẳng nhớ mình đã uống bao nhiêu. Chỉ biết càng uống càng tỉnh và chẳng thể quên…Trong khoảnh khắc, tôi đã để em bước ra khỏi cuộc đời mình. Ngỡ như mơ nhưng đó là sự thật. Một lựa chọn của chính tôi.


Trước khi gặp em, mọi người trong công ty gắn cho tôi cái mác “robot”. Nụ cười vắng bóng trên khuôn mặt tôi cũng tựa như mưa chẳng mấy khi ghé thăm sa mạc. Sự lạnh lùng toát ra từ vẻ ngoài. Ngày ấy, tôi lao vào công việc, vắt kiệt sức mình vào những dự án mới nối tiếp…Tất cả những gì tôi làm khi đó chưa hẳn bởi nhiệt huyết của một chàng trai 22 tuổi mà cốt yếu tạo cho mình một cái “vỏ bọc” để chốn tránh, để lãng quên những nỗi buồn ẩn sâu, để xoa dịu phần nào những vết thương vẫn còn rất mới trong tim vần nhói đau hàng đêm… Thật chẳng khác nào “robot”. Không sống thật vớ chính bản thân mình. Ngột ngạt, bức bí và có chút hèn nhát nhưng đó lại là cách sống mà tôi đã chọn.


Cuộc đời vốn chẳng phải một con đường thẳng tắp mà còn biết bao đường vòng, lối tắt.Và ngày tôi gặp em, vào đúng thời điểm ấy cũng là khi một ngã rẽ mới được mở ra. Em bước vào cuộc sống của tôi thật nhẹ nhàng. Em đến, băng lại vết thương trong lòng tôi bằng những chiếc băng keo của sự quan tâm chân thành và thấu hiểu thật sự. Em đến sưởi ấm con tim tôi lạnh giá để thêm một lần nó lại biết rung động sau bao lần tự hứa khép cửa trái tim và sẽ chẳng để ai bước vào. Em đã mang một điều thật quý giá trở lại bên tôi. Đó là tình yêu. Và từ ngày ấy, “robot” biết cười !


Duyên may đã mang đến một tình yêu mà tôi không ngờ tới. Gần hai năm là một quãng thời gian hạnh phúc bên em. Lẽ ra, tôi sẽ là người hạnh phúc. Có điều…trong tôi, một người đàn ông, vẫn luôn tồn tại con người tham vọng. Tình yêu của em đã là động lực để nó được tiếp thêm sức mạnh. Nhưng trớ trêu thay, tình yêu của em càng lớn bao nhiêu thì con người tham vọng đó càng lấn át con người tình thương trong tôi bấy nhiêu. Mỗi phút giây trôi qua khiến tôi hạnh phúc hơn nhưng cũng dễ bị tổn thương hơn và đã có lúc sự yếu đuối hiện diện trong tôi. Vì chính tôi đang làm người tôi yêu tổn thương thật nhiều, dù chưa một lần em nói ra điều đó nhưng tôi đọc thấy tất cả qua ánh mắt nâu buồn và những khoảng lặng chẳng nói thành lời khi bên em. Thẳm sâu trong lí trí vẫn luôn mách bảo, nếu yêu em, tôi phải rời xa em vì nếu tiếp tục với tôi, em sẽ tổn thương thật nhiều. Tôi không xứng đáng với tình yêu của em. Khi nhận ra điều này cũng là lúc tôi biết…một ngày nào đó tôi sẽ mất em…


Và, cái ngày đó chính là ngày hôm qua.


Tôi đã để em bước ra khỏi cuộc đời mình như chưa từng đến. Em có thể oán hờn tôi là một kẻ vô tình. Nhưng tôi không muốn một ngày nào đó chính tôi lại là kẻ bóp nghẹt con tim của người con gái đã mang tình yêu đến bên tôi và thay thế nụ cười trong veo của em bằng những giọt nước mắt đắng chát. Tôi không muốn như thế. Tình yêu nơi con tim tôi dành cho em vẫn còn vẹn nguyên nhưng tôi đã đánh đổi…Có lẽ đó cũng là lần sau cuối tôi khiến em phải đau lòng. Tàn nhẫn với em, cũng là tàn nhẫn với bản thân. Vết thương ấy sẽ mãi nhức nhối không thôi bởi vì yêu em, tôi đã từ bỏ chính em !


Ngày không em, chẳng còn dư vị cả sự ngọt ngào từ những niềm vui nho nhỏ mà em mang lại.


Ngày không em, chông chênh nhớ…


Ngày không em, cuộc sống của tôi thiếu đi thật nhiều…


Ngày không em, tôi quay trở lại với cuộc sống trước kia, khoác cho mình một “vỏ bọc” lạnh lùng hơn trước. Chưa khi nào tôi sợ những phút giây ngơi nghỉ như lúc này. Bởi đâu đó trong con tim tôi vẫn luôn có bóng hình em, từng suy nghĩ vẫn hướng về em. Và lòng tôi lại nhói đau…


Lao đầu vào công việc như một kẻ điên dại, tôi đổi lại được sự thăng tiến trên thang danh vọng. Đó là thành công do chính tôi tạo dựng bằng khả năng của mình. Đáng tự hào, đáng vui. Vậy mà trong tôi, niềm vui ấy chưa bao giờ trọn vẹn khi chính những lúc đó sự cô đơn bủa vây lấy tôi, chẳng có lấy một người hiểu mình để sẻ chia. Với thời gian, tôi đã cố làm cho mình nghĩ rằng tôi đã quên em. Nhưng , không có em, tôi nhận ra, mình sẽ luôn cảm thấy cô độc.


Cuộc đời như một trò chơi tung hứng với năm quả bóng mang tên: công việc, gia đình, sức khoẻ, bạn bè và tình yêu. Tung chúng lên không trung, ta sẽ thấy ngay công việc là quả bóng cao su vì khi rơi xuống đất nó sẽ lại nảy lên. Nhưng bốn quả còn lại đều là những quả bằng thuỷ tinh. Nếu lỡ tay đánh rơi một quả, nó sẽ bị trầy xước, có tì vết, bị hư hỏng, thậm chí bị vỡ nát. Chúng không bao giờ trỏ lại như cũ. Tôi đã tung hứng quả bóng công việc thật tài tình. Nhưng quả bóng tình yêu thì không. Tôi đã để nó tuột ra khỏi tầm tay mình. Để tới bây giờ, hơn lúc nào hết, tôi mong có em bên cạnh, như ngày xưa. Nhưng, có lẽ đã quá muộn màng…

 

Ảnh minh họa: Myryelfe

Ngày không anh…


Chiếc taxi khuất bóng dần và dừng lại ở phía dưới chân cầu.


Có lẽ anh sẽ không bao giờ biết, đêm đó đâu chỉ có mình anh đứng lặng hàng giờ trên cầu. Mà còn một người đã thu cả bóng hình anh từ phía xa qua đôi mắt nhoà lệ. Là em.


Thượng đế đã ban cho mỗi con người một món quà đặc biệt, đó là tình yêu. Khi món quà ấy được trao tặng đi cũng là lúc tình yêu đâm chồi nảy lộc với những điều kì diệu và bí ẩn của nó. Ở đúng vào thời điểm đó, em đã gặp và trao món quà đó vào tay anh. Chưa một lần em tự hỏi, anh có xứng đáng với nó hay không? Chỉ bởi tình yêu đâu phải món hàng ngoài chợ để mà mặc cả. Em đã trao nó đi mà không toan tính thiệt hơn.


Em không thể lựa chọn tình yêu nhưng tình yêu đã lựa chọn em. Và em đã đón nhận khi tình yêu đến từ nơi anh. Bao vui buồn, niềm hạnh phúc cũng như những nỗi khổ đau… đã được san sẻ trên suốt nẻo đường yêu. Nhưng ngày hôm nay, anh đã trao trả lại món quà ấy lại cho em. Có điều, nó không còn như trước nữa…


Ngày không anh, thời gian như trôi chậm lại. Em chìm trong hồi ức của những ngày đã qua. Từ mai, em sẽ bắt đầu lại một cuộc sống mới vắng anh trong đó. Em vẫn luôn nghĩ, mình đủ mạnh mẽ để bước về phía trước. Vấn đề chỉ là thời gian bởi nếu như tình yêu khiến người ta lãng quên thời gian thì chính thời gian cũng khiến người ta lãng quên tình yêu. Nhưng thật sự khó vô cùng khi nỗi nhớ trong em vẫn thật đậm sâu và cho tới ngày ấy, con tim em sẽ chỉ là một khoảng trống vô định.


Ngày không anh, em chẳng còn được thu mình nhỏ nhắn trong vòng tay anh ấm nồng.


Ngày không anh, đã bao lần sâu thẳm trong lòng em tự hỏi: ở nơi kia, trong một phút giây nào đó, anh có còn nhớ tới em?


Ngày anh để em ra đi, trước sự im lặng không nói, có một điều em vẫn mãi đinh ninh rằng: “Thế đâu đã phải là chia tay!”


Và, nếu có một cơ hội cuối trở lại tìm nhau, liệu anh có cố gắng bằng cả bản thân để hàn gắn những mảnh vỡ nơi con tim em?



Ảnh minh họa: Valentina Kallias


“Boomerang tình yêu”…


Nỗi nhớ em da diết dẫn lối, đưa tôi trở về những miền kí ức, trở về nơi ghi dấu bao kỉ niệm ngọt ngào giữa chúng tôi. Đúng ngày này, hai năm về trước, có một người con gái đã đổi tên cây cầu vượt thành “cầu vồng nhân tạo” trong tiếng cười trong veo để ghi dấu tình yêu của chúng tôi. Cũng chính là người con gái ấy đã mang lại nụ cười, khiến tôi biết cố gắng trong suốt những tháng ngày sau đó. Nhưng cũng tại nơi đây, bằng chính lựa chọn của mình, tôi đã để em ra đi. Tôi luôn nghĩ một mình sẽ mạnh. Yêu thương làm tôi mất đi sức mạnh đó. Nhưng, tôi đã nhầm! Khi đứng ở đỉnh cao của thành công, danh vọng và tiền tài, có lẽ cũng là khi con người ta cảm thấy cô đơn hơn cả nếu chẳng có lấy một người để sẻ chia. Hơn lúc nào hết, tôi cảm nhận thấm thía điều đó. Vắng em, mới biết tôi cần em tới nhường nào, mới hiểu em có ý nghĩa trong cuộc sống của tôi xiết bao. Vắng em mới thấy, con tim lạnh giá.


Tôi đứng đó, trơ trọi. Ánh đèn đêm nhoè dần qua khoé mắt cay cay.


Trong khoảnh khắc, ngỡ như mơ, một bàn tay khác đan vào tay tôi. Phút chốc, khoảng trống giữa những ngón tay tôi được lấp đầy bằng những ngón tay nhỏ bé mà thật ấm áp. Bàn tay ấy đã quá thân thuộc với tôi. Bàn tay của yêu thương, của Em - người con gái tôi yêu!


- Đó đâu là chia tay, phải không anh…?


Nếu tình yêu có điều kì diệu thì chính là khoảnh khắc này đây. Chiếc “boomerang tình yêu” đưa em trở lại bên tôi.


Xiết chặt tay em và sẽ không bao giờ tôi đánh rơi những yêu thương một lần nữa bởi một mình thì đi nhanh hơn nhưng có hai người sẽ đi được xa hơn.


  • Blog Radio chuyển thể từ email: Cá Rô – Truc Nguyen - Ice

Những tâm sự muốn sẻ chia, những bài viết cảm nhận về cuộc sống, những sáng tác thơ, truyện ngắn mời bạn cùng chia sẻ bài viết với Blog Việt bằng cách gửi đường link, file đính kèm về địa chỉ email blogviet@dalink.vn

  • Nhacvietplus & Blogviet

    Bạn đọc Blog Radio Sách Điện Tử có thể gửi yêu cầu gửi tặng ca khúc hay câu truyện đến người thân yêu của mình, mọi thông tin yêu cầu xin vui lòng gửi về:

    Blog Radio Sách Điện tử Online
    Tel:        (+844)66. 552. 656
    Mobile:   0985. 116. 217
    Email:    info@gioithieu.com.vn

Khóc rồi hãy cười lên và bình yên em nhé!

Nghe Radio Online:


               (Radio blogviet.dalink)

Lá thư trong tuần:
Cà phê đắng và mưa

“Bỗng vỡ òa vì những xót xa
Khi nhận ra mình rất nhớ
Ngỡ đã quên hình bóng thân quen
mà hôm nay lại nhớ thêm

Trách trái tim mình chẳng đủ vô tình
để phôi phai màu ký ức
Đã lâu rồi mà cứ hy vọng
Anh biết không em chắc sẽ thôi chờ mong “

Càfe Tre một chiều mưa, em ngồi thu mình ở chiếc bàn ẩn trong góc khuất, nhìn qua khoảng trống đủ rộng để chiếc bàn bên quen thuộc ấy đập vào tầm mắt. Sau dạo ấy mỗi lần đến Tre em đều đi một mình, chọn đúng chiếc bàn kia, nhưng hôm nay đã có một cô gái và một chàng trai ngồi vào đúng chỗ đó…. Bỗng tất cả kỉ niệm dường ngủ quên trong tim em bỗng tỉnh giấc, cứ thi nhau đánh vào tim, nhói lên từng hồi…. Em quyết định không trốn chạy nữa, sự thật cho dù đau đớn hay phũ phàng thế nào cũng không thể thay đổi, tại sao em cứ vẽ ra xung quanh em những bức tường thật đẹp rồi chẳng dám chạm tay vào nó như sợ chúng vỡ tan… Tại sao em lại cứ nhốt em trong chiếc hộp kia, tại sao em lại cứ làm đau chính em?

Chiếc bàn đó, hình ảnh em học chơi cờ tướng hiện lên, trò này là của cánh mày râu vậy mà em cũng muốn học…. rồi chẳng nhớ nỗi con nào đi đường nào, cứ phải luôn miệng vừa chơi vừa hỏi “thầy”- cũng là đối thủ…., hình ảnh một mình em uống một hơi hết gần hai chai sting liền trong khi anh mắt tròn lên vì ngạc nhiên…. Em giật mình chợt hỏi: Liệu anh có còn nhớ không những kỉ niệm của chúng ta?…. Còn em, vẫn mang theo nó bên mình như một báu vật, nhưng không dám mở ra xem, em sợ nó vỡ tan…. Em đã gói ghém thật kĩ cất vào góc khuất trong tim, nhưng có lẽ vì cứ mang theo nhiều báu vật nên trái tim em nặng quá anh à, nó làm môi em không còn cười tươi, mắt em không còn long lanh vì nhạt nhòa nước. Em xin một lần đem hết kỉ niệm ra xem, lau chùi sạch sẽ rồi đập tan….để bước tiếp những ngày phía trước.



Anh! có còn nhớ những ngôi sao không? Những ngôi sao hình bản đồ VN nè, những ngôi sao hình đầu trâu mà anh nhắn tin bảo em ra trước nhà xem có còn không đó.... em bảo em là đầu trâu, vì em thuộc cung kim ngưu, và vì em vừa ngu vừa lì....Anh còn nhớ quán kem ở bờ kè bên sông không? Em đòi mãi anh mới chịu chở em đi ăn đó nhớ không? Anh còn nhớ đã cõng em thế nào không? Cõng đi qua đi lại y như bị khùng đó anh nhớ không? Anh còn nhớ anh nhéo em bầm cả tay, vết bầm thì tan đi một tuần sau đó nhưng vết bầm trong tim em khi anh ra đi thì còn mãi...Anh còn nhớ anh xiếc cho em xem thế nào không? Nói thật mấy trò đó làm sao lừa được em, nhưng vẫn ngây ngô hỏi anh làm sao hay vậy? Để rồi nhìn anh cười mãn nguyện vì xiếc thành công....Anh còn nhớ biển không? Hôm anh và em đi biển ấy, kết quả là sau trận đi biển, anh giận em vì một tội, tội rất nặng anh nhớ không? Anh có còn nhớ những ngày anh từ Đà nẵng vô Sài Gòn vào ngày sinh nhật em không, anh vô mà chẳng báo cho em biết gì cả… Anh thật sự khiến em rất bất ngờ! Chưa bao giờ em có một sinh nhật vui đến thế...

Tất cả, tất cả trong em vẫn nguyên vẹn nhưng chẳng biết anh có còn nhớ không? Còn em, em chẳng nhớ nỗi bao lần em viết tin nhắn mà không dám gởi, em chẳng nhớ nỗi bao lần em gởi tin mà chẳng nhận được replay, em cũng không đếm hết những lần em không khóc mà nước mắt vẫn chảy, dù em liên tục dùng tay quệt đi nhưng vẫn không sao lau khô được nó. Em nhớ ngày đầu xa anh, em sợ cái điện thoại kinh khủng, em sợ nhìn màn hình mà chẳng có tin nhắn hay cuộc gọi nào, em sợ cái cảm giác hụt hẫng khi vồ lấy nó nếu có tin nhắn tới để rồi chạnh lòng khi đó chẳng phải là tin nhắn của người em đang mong chờ, em không dám nạp card vì sợ sẽ gọi cho anh khi em nhớ anh đến quay quắt, em sợ em trở thành kẻ thứ 3…. Sợ lắm anh biết không?

Mùa mưa năm nay nán lại muộn hơn mọi năm thì phải, mưa Sài Gòn không dai dẳng nhưng cũng đủ gợi lên cho ai đó những nỗi nhớ không lời. Trời không lạnh như khi em gặp anh, nhưng lúc này bàn tay em lạnh buốt vì bàn tay đã từng sưởi ấm cho nó giờ đang sưởi ấm cho một bàn tay khác mất rồi…..Mưa ngoài trời đã tạnh từ lúc nào rồi mà mưa trên mắt em vẫn chưa tạnh, café nhiều sữa sao vẫn cứ đắng?

Uống nốt những gì còn sót lại trong ly, em tự nhủ đó sẽ là những cay đắng cuối cùng em dành cho một cuộc tình, từ nay em sẽ không bao giờ uống café nữa… Phía chân trời, mặt trời hiện lên với những vệt sáng cuối ngày,thứ ánh sáng mạnh mẽ, dường như bao năng lượng bị cơn mưa lấn át nay bừng lên mãnh liệt.

Em thầm mong chính em cũng thế….

  • Gửi từ email Beut huynh beut501@...


Cơn gió mang tên em!

Khóc rồi thì hãy cười lên và bình yên em nhé!Quán coffee hãy còn vắng khách, dù vậy nhưng người đến đây không hề có cảm giác trống vắng, bởi gam màu ấm cúng đỏ tươi đầy trang trọng. Giữa những ngày không khí vẫn còn dư âm của hơi lạnh mùa đông, Sunset quả là một lựa chọn thú vị cho những ai cần sự trầm lặng để suy tư. Cô và người con trai đó ngồi đối diện nhau, những ca từ quen thuộc của nhạc Trịnh vang lên nhẹ nhàng… “Biển nhớ”… bài hát mà cô rất thích và mỗi đêm người con trai vẫn hay bật trước khi ngủ. Cô nhìn sang đồ uống của anh, tách coffee bốc khói, những làn khói lơ lửng phả vào mặt cô hương thơm của vị Robustas. Cô cũng đã gọi một ly giống như thế. Mà cũng không hẳn là cô đã gọi, người chủ quán gần như nhớ được gương mặt cô, thức uống quen thuộc mà cô vẫn thường dùng khi đến vào mỗi chiều thứ bảy. Cô gái có mái tóc dài lúc nào cũng xõa bồng bềnh và nụ cười luôn điểm sáng trên đôi môi tươi hồng. Cô không bao giờ đến Sunset một mình mà luôn khoác tay đi bên cạnh một người nữa. Cũng chính là người ngồi trước mặt cô lúc này, nụ cười cô vẫn mỉm nhưng lại ngắn ngủi dần. Anh nhấp một ngụm coffee, cho những lời nói không mắc nghẹn nơi cuống họng:

“ Đã tìm được bác sĩ giỏi về Khoa Xương ở nước ngoài có thể phẫu thuật cho cô ấy. Chỉ còn vấn đề là thời gian…Có lẽ cuối tuần này bọn anh sẽ bay qua đó luôn. Giấy tờ cũng đã lo xong đâu vào đấy.”

“ Thế cơ hội thành công là bao nhiêu hả anh?”

“ Bác sĩ chưa thể chuẩn đoán đuợc, vốn dĩ là không có nhưng giờ được 1% thì vẫn tốt hơn là không.”

“ Vậy anh chị định chừng nào sẽ cưới?”

Người con trai chậm rãi nhấp tiếp một ngụm coffee rồi lại quay mặt sang hướng khác như muốn lãng tránh câu hỏi của cô gái.

“ Sau khi sang Mỹ anh sẽ tổ chức lễ cưới ở đó luôn, chắc là không về nữa. Nhưng cô ấy muốn đợi sau khi phẫu thuật mới làm lễ.”

“ Cũng đúng. Cô dâu nên bước đi bên cạnh chú rễ thì mới hạnh phúc. Nhưng nếu phải ngồi xe lăn thì cũng không sao, chỉ cần anh luôn đi bên cạnh chị ấy là được…giống như…cái cách anh đã từng che chở cho em…”




Cả hai chìm ngập trong khoảng không im bặt, cô liếc nhìn sang chiếc nhẫn đeo ở bàn tay trái của anh, vẫn còn vẹn nguyên vị trí của nó, ngón áp út. Một thoáng suy nghĩ lướt nhanh qua, cô lấy ra một cái gì đó nơi cổ mình đang đeo, đặt vào tay anh.

“ Em không kịp chuẩn bị quà cưới, suy đi nghĩ lại tặng vật này là thích hợp nhất. Cứ xem ý nghĩa của nó thay cho lời chúc của em vậy.”

Cô cuối xuống nâng trên tay cốc coffee ấm, thưởng thức nó một cách bình thản như trước giờ vẫn thế, nét mặt không để cho người khác nhìn thấy được điều gì ẩn giấu sau nụ cười. Giọng người con trai trầm hẳn xuống, nhìn cô với đôi mắt kiên định pha lẫn chút hồ nghi:

“ Đó là điều em muốn, phải không?”

“ Vâng.” Giọng cô gái dứt khoát

Không gian vẫn chìm lấp một khoảng lặng vô định nơi góc phòng. Tôi để mặc chúng tiếp tục với sự câm lặng đó, không một động tĩnh, không một thứ âm thanh nào được làm huyên náo hay dễ dàng chen chân vào phá hỏng sự yên ắng vốn dĩ. Chỉ còn tôi với cơn mộng mị không yên giấc, bóng tối cứ đôi lúc chập chờn vây quanh lấy, một cảm giác hoang lạnh khi giấc ngủ muộn đến với tôi đêm qua, thế nên tôi cho phép sự biến lười cứ thế lan khắp cả cơ thể.

 Ngoài kia, những tia nắng chói chang bắt đầu xâm chiếm khoảng không nhỏ hẹp của tôi. Từ khung cửa đến bốn mảng tường, bàn làm việc, rồi đến chỗ khuất nhất là chiếc giường nơi tôi đang trú mình dưới lớp chăn dày, trắng muốt. Tôi vẫn nằm bất động, cho đến khi chợt nhớ, tối qua… cửa sổ nhà tôi không hề mở.
Tôi hoảng hốt ngồi bật dậy, nhưng nỗi sợ hãi nhanh chóng được xoa dịu khi thấy Quân đang ngồi ở salon đối diện phòng tôi nhìn vào. Người duy nhất có chìa khoá nhà, nơi ở mới của tôi.

“ Em dậy trễ quá.”

“ Vì tối qua ngủ muộn.”

“ Em chuẩn bị đi. Anh muốn đưa em đến một nơi.”

“ Mình ra biển trước được không?”

Gió biển cứ thế thổi vào tôi ào ạt mang theo một mùi hương quen thuộc của đại dương. Ngồi trên xe, tôi lãng đãng để hồn mình lơ lửng theo gió, tôi nhìn thấy được những mảng trắng trong suy nghĩ của mình, không có gì cả. Xe lao vút trên đường vắng, biển đã gần kề, cái cảm giác đó cũng không còn xa vời vợi, cảm giác cho tôi nhìn thấy hình ảnh của những con người mà ngày mai đây, tôi sẽ không còn gặp lại.

Anh không phải là một cơn gió, anh cũng chưa bao giờ rời xa tôi. Chỉ có tôi đã đến và rời khỏi cuộc đời anh như một sự an bài đã sắp đặt. Trong ký ức tuổi thơ tôi, dáng hình một con bé sáu tuổi chợt hiện rõ lúc này, gương mặt ngây ngô lúc nào cũng cười toe toét bước đi trên biển. Bởi nó biết rằng nó được chở che tuyệt đối với bàn tay vững chắc luôn nắm chặt lấy nó, nó sẽ chẳng phải sợ bị thất lạc hoặc chưa bao giờ có cảm giác bị bỏ rơi giữa cái thế giới này, như những người đã tạo ra nó để rồi bỏ mặc nó một mình chống chọi với cái buốt lạnh và sợ hãi. Hay nói đúng hơn, tôi đã được anh ban tặng cho một cuộc sống mới. Nơi thế giới của anh, tôi không phải trải qua bất cứ nỗi đau, nỗi sợ hãi và bất an. Những cụm từ đó chưa từng xuất hiện trong từ điển trưởng thành của tôi.


Nhưng hôm nay không còn là ký ức của tuổi thơ, tôi đã lớn lên và những tháng ngày kia sẽ phải lùi lại phía sau. Khi đó tôi chẳng buồn nghĩ rằng mình sẽ phải rời xa chúng mãi mãi. Anh không hề thay đổi, tôi cũng không tìm được cảm giác hoài nghi nào khi ở bên cạnh anh. Mặc dù luôn gọi nhau là anh em, nhưng tôi không thể nào che giấu được anh qua ánh mắt của mình. Thứ tình cảm gắn bó đó sao có thể chỉ dừng lại ở cụm từ “ anh em”. Dường như anh cũng thế, chúng tôi không che giấu tình cảm của mình, chỉ còn thiếu một lời khẳng định để mọi người thấy rằng chúng tôi thực sự là của nhau. Và càng hạnh phúc bên anh tôi lại càng quên đi những bài học trong những nỗi ám ảnh khi vừa chào đời, tôi gần như bỏ quên tất cả những gì thuộc về thế giới ban đầu của mình, nó khắc nghiệt và luôn nhắc nhở tôi phải cẩn trọng. Niềm vui được ban tặng thật ít ỏi, nhưng chỉ cần tôi buông lơi trong một phút giây nào đó, số phận có thể sẽ lấy đi của tôi tất cả.

Ánh hoàng hôn đứng lặng giữa đường chân trời, cảnh tượng ấy hắt vào tôi thứ ánh sáng mờ ảo, đang nhạt dần giữa bóng chiều tà. Gió bắt đầu thổi mạnh và âm thanh thét gào của sóng biển cũng không thua kém bất cứ điều tự nhiên nào ở đây. Tiếng sóng biển gần như áp đảo hết tất cả mọi thứ, nhưng xen lẫn đâu đó tôi vẫn còn nghe được tiếng cười, tiếng cười chất đọng những giấc mơ đẹp không vướng bận một chút âu lo. Tiếng nô đùa ấy càng rõ rệt hơn, tôi giật mình nhận ra giọng cười quen thuộc ấy, trong đó tôi nhìn thấy khuôn mặt cười của mình và có cả anh. Nó gần như ở trước mắt, thật gần đến có thể cảm giác được nó đang hiện hữu. Tồn tại như chưa từng biến mất. Những vệt sáng cuối ngày của biển lướt qua tóc, xuyên qua bàn tay và chúng hằng lên những chuỗi ngày của hôm qua. Tôi khẽ khép mắt, bất động ngồi trên mặt cát êm dịu. Để mặc cho sóng biển nhấn chìm cảm xúc lúc này, tôi ước gì mình có thể tàn nhẫn thêm chút nữa. Tôi đã dửng dưng đẩy người quan trọng nhất đời mình cho một cô gái xa lạ, thì sao lại không tàn nhẫn với bản thân hơn để tình cảm kia được dứt khoác.

Hồi nhỏ tôi rất hay nằm mơ, những cơn mộng mị cứ chập chờn vây lấy mỗi khi tôi nhắm mắt ngủ. Nỗi ám ảnh, sự sợ hãi sẽ phải trở lại những ngày tháng không bình yên luôn đeo bám tôi thật dai dẳng. Những lần như thế anh lại ngồi cạnh bên nắm chặt lấy bàn tay nhỏ bé: “Không phải sợ gì cả, anh vẫn luôn ở đây, bên cạnh em mà.” Giọng nói anh thì thầm và chờ đến khi tôi ngủ yên giấc mới thôi. Mãi về sau, những giấc mơ đó đã biến mất hoàn toàn. Tất cả đều là nhờ có anh. Và cũng không biết từ bao giờ tôi đã tin rằng cuộc sống này là một đoá hoa luôn tươi thắm, sẽ không bao giờ lụi tàn. Cho đến khi chị xuất hiện, những giấc mơ của tôi trở nên đếu đặn vào mỗi đêm, nhưng đã không còn bàn tay nào nắm chặt lấy tôi nữa. Hay nói đúng hơn bàn tay anh đã không thể tiếp tục nắm chặt lấy tôi như ngày nào. Ngay khoảnh khắc lần đầu gặp chị, tôi đã hiểu, tất cả đó là sự sắp đặt của số phận và dù tôi có cố gắng thì cũng không thể nào tìm được cách thay đổi. Chị là bạn của anh, chị không đẹp nhưng mang một gương mặt thánh thiện, chị có nét dịu dàng hơn người và chắc chắn là hơn cả tôi. Chị có rất nhiều ưu điểm của một người con gái giỏi giang, chỉ có điều chị không thể có được tình yêu của anh. Nhưng đến cuối cùng anh vẫn thuộc về chị vì anh nợ chị một cuộc sống. Chị đã lấy người mình làm lá chắn cho anh khi tai nạn bất ngờ xảy ra. Và để lại hậu quả là mất đi khả năng di chuyển đôi chân của mình. Tôi biết chị đã dành cho anh một tình yêu cũng nhiều như tôi đã yêu anh. Tôi liệu có thể thay đổi được gì đây? Có thể trách ai đây? Có chăng chỉ là biết mỉm cười…vì anh không bao giờ muốn tôi phải khóc…

Lúc nhận ra anh không còn có thể ở bên cạnh tôi được nữa, cũng là lúc tôi hiểu bao năm qua tôi đã sống quá dựa dẫm vào anh, như một ký sinh trùng bám víu vào một vật thể to lớn tìm cho mình sự sống. Cách cuối cùng tôi có thể chọn lựa là rời xa khỏi cuộc sống của anh, rời xa tất cả. Tôi nhờ Quân kiếm giúp một nơi ở mới, dù nhỏ hơn rất nhiều nơi mà tôi đã từng sống, không nhiều tiện nghi, cuộc sống của tôi không còn xa hoa và đầy đủ như trước. Nhưng tôi biết một điều, đây mới chính là thế giới tôi được sinh ra và là nơi tôi thuộc về nó. Anh đã cố ngăn cản, nhưng tôi không muốn mình tiếp tục khép nép dưới bàn tay che chở của anh. Và hơn nữa, giờ anh đã có gia đình.


 Anh ước gì nghe được một câu nói níu giữ từ em. Giá mà em nói anh đừng đi, nhưng rồi em đã khiến anh phải chờ đợi trong vô vọng. Ngôi nhà này chứa đựng những ngày tháng vui vẻ nhất mà có lẽ sau này sẽ không thể tìm lại được. Vì thế anh không muốn mang theo bất cứ gì. Tất cả đều được đặt đúng vị trí của nó và cả thứ cuối cùng em trả lại anh cũng thế. Chúng thuộc về nơi này. Những ngày cuối cùng sống trong ngôi nhà thân thuộc, anh lại không ngừng suy ngẫm… Có lẽ em đã đúng. Vấn đề không còn là quyền quyết định của anh có muốn hay không mà chỉ đơn giản là trách nhiệm. Là trách nhiệm mà anh bắt buộc phải thực hiện. Em biết không? Trong khái niệm của anh, gặp người thích hơp trong hoàn cảnh thích hợp thì mới là thế giới đúng. Nhưng giữa cuộc sống đầy rẫy những bất công thì thế giới đúng làm sao để tồn tại? Ngoài kia là bao cạm bẫy đen tối đang chờ em, nếu ngay cả nơi mà ta từng sống thật bình yên mà em cũng muốn rời bỏ thì dù là đang ở bất kỳ đất nước nào, em nghĩ anh có thể yên tâm sống trọn vẹn cho một tình yêu khác ư? Anh mong em sớm đọc được những dòng này. Lần cuối cùng mình ngồi cùng nhau ở Sunset Coffee anh đã muốn em hãy bật khóc, chưa lúc nào anh để em phải khóc. Nhưng khi đứng trước một quyết định quan trọng như vậy em cũng vẫn không nhỏ một giọt nước mắt. Sự chịu đựng đó đã vượt quá sức tưởng tượng của anh. Anh thật sự không biết em lại sẽ trốn ở một góc tối nào để giấu nhẹn những nỗi đau kia. Nếu thế xin em hãy khóc đi, dù cho bàn tay anh chẳng còn có thế lau khô nước mắt cho em… nhưng có lẽ giờ đây em không còn cần bàn tay đó nữa, phải không?

Anh chợt nhận ra khi nhìn thấy ánh mắt kiên định của em. Mọi thứ bây giờ phải kết thúc để mở ra một khởi đầu. Khóc rồi thì hãy cười lên và bình yên em nhé!”


Cánh thư rơi xuống, tôi như ngã quỵ trên nền gạch lạnh tê buốt, nước mắt từ đâu chảy xô nhau làm nhạt nhoà ánh nhìn của của tôi. Cơn gió rét nào ùa vào làm vị mặn đọng trên môi càng xót xa chua chát. Ngày hôm nay, ngay lúc này, tôi đã khóc, những giọt nước mắt mong manh cho ngày xanh. Còn tôi, khóc cho ai đây? Cho tôi hay cho anh? Hay cho dòng đời dạng biến vô thường?

Thời gian để lại tất cả chôn vùi sau bước chân, chặng đường cô phải bước một mình đã đi quá xa rồi và bước chân ấy mỗi lúc càng vững chãi. Dù có gục ngã thêm lần nữa, cô vẫn tự đứng dậy và đi tiếp. Có lẽ vì cô như cơn gió phiêu lãng bất tận, nơi gió đi qua sẽ không trở lại nữa. Nỗi đau có đến rồi lại sẽ tan. Sunset vẫn thường xuất hiện gương mặt cô ngồi nơi khung kính nhìn ra bên ngoài. Người chủ quán khi nhìn thấy cô là biết phải mang thức uống gì đến, vẫn là hương vị Robustas phản phất. Nhưng giờ cô gái chỉ đến đây một mình, luôn luôn là một mình với bước chân lặng lẽ. Dáng ngồi bất động hàng giờ, cô khuấy tách coffee và mông lung ngắm những chiếc xe đang tất bật qua lại bên đường. Gương mặt ấy không vương chút sắc buồn. Cô luôn đến đây bằng một nụ cười và ánh mắt rạng vỡ nét bình yên.

Có cơn gió xuân nào thoảng qua bên đời… mang theo câu chúc của người phương xa….

16/01/2011


Bạn đọc Blog Radio Sách Điện Tử có thể gửi yêu cầu gửi tặng ca khúc hay câu truyện đến người thân yêu của mình, mọi thông tin yêu cầu xin vui lòng gửi về:

Blog Radio Sách Điện tử Online
Tel:        (+844)66. 552. 656
Mobile:   0985. 116. 217
Email:    info@gioithieu.com.vn

Có một nỗi nhớ chờ anh ở đây…

Nghe Radio Online:

 

Có một nỗi nhớ chờ anh ở đây…

Nếu hai bạn đang phải cách xa nhau dù khoảng cách là hàng chục, hàng trăm, thậm chí hàng chục nghìn km và đang đợi chờ ngày gặp lại thì Blog Radio tuần này dành tặng bạn!
Trong những cung bậc cảm xúc của tình yêu thì nỗi nhớ và sự đợi chờ luôn khó gọi tên nhưng hy vọng qua những sẻ chia từ chính các thính giả của Blog Radio bạn sẽ tìm thấy một phần của mình trong đó. Người ra đi, người ở lại đều mang những tâm trạng riêng nhưng bạn đừng quên rằng cứ một ngày trôi qua thì ngày hai người gặp lại nhau sẽ lại rút bớt đi một ngày rồi. Chúc cho những vòng tay qua webcam, những nụ hôn qua cửa sổ chat, những yêu thương đong đầy qua những lá thư sẽ làm tình yêu của bạn thêm sâu đậm và khi ta đã đi qua sự đợi chờ, hạnh phúc cho ngày đoàn tụ sẽ ngọt ngào hơn bao giờ!
204_1.jpg
Ảnh minh họa

Lá thư trong tuần…
“Em à ... với những người đang yêu nhau sự xa vắng luôn mang lại nhiều cảm xúc. Nơi đây anh đang nhắn gửi những lời yêu thương tới em. Còn em nơi đó thì sao?
Anh không biết thời gian xa cách của chúng ta kéo dài tới bao lâu và sẽ còn xa cách đến độ nào. Nhưng anh tin rằng dù bao độ thu về hay bao độ đông sang thì nỗi nhớ anh vẫn da diết và xa nhau cũng là sự thử thách trong tình yêu, càng xa nhau tình yêu của chúng ta càng nồng thắm hơn ...Đó mới là tình yêu đích thực. Em có tin như thế không?
"Gửi chút nắng ngẩn ngơ cuối phố
Gửi chút mây phiêu lãng cuối trời xa
Thêm chút gió cho lòng ai bớt nhớ
Và chút mưa cho vợi mọi âu lo..."
Sáng thức dậy nghe gió mùa chạm cửa
Có mùa thu đi lạc xuống vai em
Bàn tay khẽ lùa mây vào trong tóc
Nắng như tơ vàng rụng xuống chân thềm .
Anh gửi lại bên hiên nhà nỗi nhớ
Mảng sương chiều lãng đãng dưới vòm cây
Gửi lại em tiếng chim trên tán lá
Cụm hoa vàng khép nép dưới mưa bay .
Anh gửi lại con đường đầy lá rụng
Hương ngọc lan thoang thoảng ở sau hè
Em có nhặt cất vào trong mái tóc ?
Để ngượng ngùng e ấp ngón tay che .
Mai anh đi lòng buồn như sương khói
Gió đầy thuyền cỏ úa giạt ven sông
Xin gửi lại buồn anh bên lá cỏ
Hỏi lòng em có biết nhớ đến anh...?
  • Gửi từ email Duc Nhuan Phu – giobien1983@...

204_2.jpg
Ảnh minh họa
• Bất chợt thu
( Cho cuncon – cho những ngày thu không anh…)
Rồi bất chợt thu về không có anh
Cái se lạnh cũng làm em tê tái
Những con đường như nối nhau dài mãi
Em chẳng biết đâu là điểm đỗ riêng mình…
Và bất chợt thu về giữa môi nhỏ hiền xinh
Em một mình ngồi hát bài ca cũ
Bài ca chẳng có hương hoàng lan quyến rũ
Bài ca chỉ nồng nàn như hương sữa thôi anh.
Và bất chợt thu về … áo khoác mỏng mong manh
Em xo ro giữa ngàn vì sao mỗi tối
Chuỗi sao băng qua… em thấy mình tồi tội
Nguyện cầu hoài vẫn chẳng được bên anh!
Và bất chợt thu về trong khóe mắt long lanh
Em lại khóc… nhưng khác ngày xưa vẫn thế
Em lại ước… dù vẫn biết rằng chẳng thể…
Thu ngoài kia lãng đãng gió may buồn!
Bất chợt thu về không có anh…
  • Gửi từ email Cô bé yêu màu trắng! – bienmuadong.1807@...

204_3.jpg
Ảnh minh họa

• Thu Hà Nội gửi Paris
Cho những con tim yêu đang nồng nàn mà không được gặp nhau.
Cho những hậu phương mà một nửa kia đang hướng lý tưởng theo phong trào mang tên “làn sóng du học” ngập tràn khắp nơi.
Cho những ánh mắt ngân ngấn nước khi nhìn vào hình ảnh Webcam trên máy tính. Cho những bờ vai run lên mỗi khoảnh khắc cô đơn…
Cho những ai đang mong ngóng từng ngày, đang chứng tỏ bản lĩnh của mình để chờ đợi…
Cho những nỗ lực không ngừng nghỉ nơi xứ người để “chiến đấu”.
Cho những trái tim phương xa đang hướng về một hình bóng ở quê nhà.
Cho các chị được gọi tên là “người ở lại”
Cho các anh đang đóng vai “người ra đi”
Cho những thành viên “51XF & WAG”
Cho đứa bạn thân đang từng ngày ngóng trông về xứ sở kim chi.
Cho anh và cho em.
Chưa đầy 1 tháng kể từ ngày máy bay cất cánh vào khoảng trời đêm đen sẫm.
11h40’ thứ tư ngày 17/8/2011
Lần đầu tiên tiễn một người đi xa ở sân bay, lạ lẫm và bối rối với những thứ xúc cảm chưa có bao giờ. Vì rằng 20’ sau khi anh bay là sinh nhật em. Ai đó đã nói rằng “cuộc sống là trải nghiệm” quả thật không sai, sống là trải nghiệm những cung bậc của cảm xúc trong cuộc đời. Vậy thì, người hạnh phúc, xét trên một khía cạnh nào đó, không phải là người luôn gặp những thuận lợi trong cuộc sống, không phải người từ bé đến lớn chỉ với niềm vui, mà phải là người nếm trải được nhiều cảm giác nhất, cả hạnh phúc lẫn khổ đau, cả buồn tủi lẫn vui thích. Nếu theo cái lý thuyết đó, thì yêu anh, tức là em đang tiến dần tới cái mốc hoàn thiện xúc cảm cho cuộc sống của mình, âu cũng là may mắn.
12000km, 5 múi giờ mùa hè và 6 múi giờ mùa đông. Paris, kinh đô ánh sáng, cái tên nghe thật xa vời, trước đây ngỡ như chẳng bao giờ liên quan, nay lại thành một nỗi ám ảnh. Để không chỉ riêng em, có biết bao nhiêu người sau khi đọc xong cuốn truyện “Anh có thích nước Mỹ không”, đã tự mỉm cười và nói với mình rằng “Anh có thích nước Pháp không”…
***
Những ngày đầu tiên anh đi.
Sinh nhật em. Buồn, tủi và hụt hẫng. Nước mắt cứ chực trào ra khi mấy đứa bạn hỏi thăm “Anh đi rồi à”…
Một cái Sms gửi đến “Chúc mi SN vui vẻ bên anh yêu nhé. Tận hưởng những giây phút còn lại đi mi…”
Vừa rep tin nhắn, vừa nấc. ”Đi mất rồi mi ạ”...
Thời gian này em bị mất đi những niềm vui thích cũ.
Em chẳng còn thích thú với kem và nhãn nhiều như trước.
Chẳng còn thích mấy trò game mini hay những bộ phim kinh dị.
Chẳng còn bày giấy bút ra mà vẽ vời linh tinh.
Khoảng thời gian yếu đuối và khó khăn. Những thứ nhỏ nhặt nhất cũng có thể làm em nhớ anh và khóc. Em sợ cả những bài nhạc, sợ cả những bài blog radio, sợ đi ra đường, sợ nỗi cô đơn ngự trị mỗi sớm mai tỉnh giấc…
Cái còn lại trong em là nỗi nhớ, nó đang lớn một cách mất kiểm soát, và làm em mất thăng bằng.
Mọi thứ đều gợi nhớ đến anh, nhưng là một nỗi nhớ không dễ chịu và đầy mệt mỏi.
Một đôi tình nhân vụt qua làm em nhớ anh đến nghẹt thở, chỉ ước có anh ở đây. Em đã “giá như” như thế đến hàng trăm lần.
Một chiếc xe cùng loại với “con chiến mã” của anh làm em thấy quay cuồng, vô vọng khi kiếm tìm cái biển số cũ.
Một vóc dáng quen thuộc băng qua, em giật mình sững người, rồi tự nhủ “Anh đi rồi mà”. Thứ cảm giác nhớ nhung đến điên cuồng ấy gặm nhấm tâm hồn em.
Bức ảnh Hồ Tây chiều ngập gió tình cờ trên facebook bóp chặt lấy đầu em. “Anh đi rồi, anh đi rồi, anh đi rồi”…
Vấn đề của em là em chưa chấp nhận được việc em sẽ ko được gặp anh thường xuyên, không được long nhong trên “con chiến mã” qua từng góc phố, không được tay trong tay bên anh từng chiều, ko có rạp chiếu phim, không có cà phê sáng nữa…
204_4.jpg
Ảnh minh họa
Hiện tại.
Em vẫn nhớ anh nhiều như thế. Vẫn yêu anh nhiều như chưa bao giờ có thể nhiều hơn. Nhưng là một hậu phương vững vàng, chứ không “ngập úng” theo những cơn mưa trên phố Hà Nội.
Nhìn thấy một đôi tình nhân, lòng em nhẹ nhàng. Mỉm cười và thấy hạnh phúc khi nghĩ là anh đang nhớ em.
Qua góc quán quen, vui khi nghĩ đến ngày 2 đứa trở lại đây, tay trong tay rạng rỡ.
Vóc dáng quen thuộc lướt qua, vẫn giật mình nhưng rồi tự mỉm cười “Có người giống anh đến thế à”
Nghĩ đến Hồ Tây. Một chút lặng nhưng không buồn. Chắc nó cũng nhớ 2 đứa mình lắm J. Hẹn một ngày không xa nhé.
Rồi mình sẽ đền bù cho nhau những ngày thiếu rạp chiếu phim, thiếu cà phê sáng, thiếu những cái ôm, cái nắm tay…
Không đươc anh mua kem, mua nhãn thì em sẽ tự mua cho mình.
Không có anh bên cạnh lúc ốm đau thì em sẽ tự chăm sóc cho mình.
Không được nói chuyện với anh thì em sẽ học TA, đồng thời chờ anh đi học về.
Không suốt ngày ước ao hay là “giá như” nữa.
Sẽ chiến đấu thay vì than thở.
Sẽ kiên cường thay cho yếu đuối.
Sẽ mỉm cười thay vì rơi nước mắt.
Sẽ tìm thấy một “mình” đầy bản lĩnh.
Sẽ điên rồ theo cái kế hoạch đó, một lần sống đúng với mơ ước của tuổi trẻ.
Sẽ không cho bất kỳ ai có cơ hội thay thế anh.
Sẽ chỉ yêu một mình anh nữa thôi…
Sẽ hạnh phúc vì những điều thật nhỏ nhoi để tăng sức mạnh cho mình.
Hạnh phúc vì câu nói đùa “anh sẽ độc thân nếu ko lấy em”
Hạnh phúc vì kế hoạch “impossible” mà anh đưa ra.
Hạnh phúc khi vòng tay anh đưa ra trước màn hình Webcam.
Hạnh phúc khi nhận nụ hôn anh gửi qua YM!
Hạnh phúc khi đọc cái mail nhận được sáng sớm.
Hạnh phúc khi anh nói trong mắt anh vợ vẫn xinh :x
204_5.jpg
Ảnh minh họa
Thu về rồi anh ạ.
Em nhận ra hơi thở mùa thu qua làn gió đậm hương hoa sữa. Bóng thu bất chợt hiện lên trong từng ánh mắt, đậm đà rõ nét dưới ánh nhìn trong veo của mấy cô bé sinh viên năm nhất lãng mạn mỏng manh, mênh mang sâu thẳm trong nỗi niềm của sự cô đơn trong trái tim những con người đang xa cách.
Thu làm cho nỗi nhớ đầy thêm, cho mi mắt ướt nhẹ khi chợt nghĩ về ai đó, cho kỷ niệm đua nhau kéo về trong mỗi buổi sớm mai gió nhẹ… Và cho một buổi tối mưa lất phất một khung cảnh buồn đến độ nên thơ.
***
Thu cuối Hà Nội với em rồi đó nhỉ.
Năm cuối đại học ở cái nơi mà em vốn chẳng thích thú gì với dòng người tấp nập ngược xuôi trên đường, nhưng lại phát cuồng vì hương hoa sữa mùa thu. Chẳng thể phủ nhận được một điều, rằng không có nơi nào trên đất nước VN có thể có một mùa thu như thu ở thủ đô. Bon chen thật đấy, bụi bặm thật đấy, nhưng ko thể làm mất đi được cái chất lãng mạn mang nét đặc trưng riêng này.
Buổi tối nay đi học Tiếng Anh về. Mưa bay nhè nhẹ. Gió. Hương hoa sữa ướp đầy từng con phố, nồng nàn xúc cảm. Một chút lành lạnh. Mơn man.
Giá mà có anh ở đây để nép sau lưng anh tránh mưa, như những cặp tình nhân đang tràn đầy yêu thương kia...
Để nói với anh là em nhớ anh nhiều lắm,
Để nghe tiếng cười anh khi em nhăn mặt dỗi hờn,
Để thao thao bất tuyệt cho anh nghe về những sự suy diễn và phân tích mang đậm phong cách em,
Để ôm anh từ đằng sau, vi vu trên con chiến mã bao nhiêu năm trên từng km với anh,
Để bất chợt cắn nhẹ vào vai anh và cười khúc khích…
Anh không ở đây, không cùng em đi trong cái bức tranh thu đẹp lãng mạn này. Thu mà anh đang ở là thu xứ người, là thu ko có em bên cạnh. Giữa 2 mùa thu đó là một khoảng cách địa lý rất dài, là một giấc mơ mà em đang cố với.
Một bức tranh đẹp là bức tranh đem lại cho mỗi người một cảm xúc khác nhau, tùy vào từng hoàn cảnh và từng cách cảm nhận riêng. Như trong cơn mưa ướt tóc em, dưới ánh đèn đường từng hạt mưa nhỏ li ti trông thật đẹp, hư hư thực thực, hít căng lồng ngực cái hương thơm đầy ma lực ấy, em thả hồn mình vào một dòng suy nghĩ mênh mang. Nhớ anh. Nhớ đến nao lòng. Chùm hoa sữa anh nợ em đã được tính lãi lên thành cả mùa thu rồi đấy, anh định bao giờ mới trả cho em…
***
Facebook buổi tối với list danh sách onl dài dằng dặc. Những cái status tâm trạng có, vui vẻ có, và la hét cũng không ít. Mấy ngày nay onl Fb em có thói quen chạy vào wall của trang “Nhật ký” rồi viết vu vơ. Hóa ra có rất nhiều người giống mình, vài lời ước dễ thương, vài câu nói nhói lòng, vài sự trùng hợp ngẫu nhiên đến thú vị.

Status…
“Cà phê Nguyễn Du một buổi chiều muộn.
Hoa sữa thơm nồng quyện vào từng ngọn gió.
Có một nỗi nhớ chờ anh ở đây…”
Em sẽ cố để mạnh mẽ anh ạ. Có thể là giấc mơ đó quá xa vời, nhưng nó cho em một điểm tựa, và một niềm tin để bước tiếp. Em sẽ giữ giấc mơ đó, mơ một hạnh phúc bên anh với 2 bé con xinh xắn, em Kem và em Ngao như 2 đứa mình đã đặt tên. Sẽ trồng một cây hoa sữa trước nhà, một cây ngọc lan cho em. Xây một bể cá thật to cho anh thỉnh thoảng tìm về tuổi thơ. Sẽ yêu anh thật là nhiều. Sẽ là vợ bé nhỏ ngoan ngoãn của anh.
Mong anh mạnh mẽ và vững vàng vượt qua mọi khó khăn để trở về với em.
Yêu anh. Yêu hoa sữa. Yêu mùa thu.
Tìm hạnh phúc trong sự chờ đợi.
Nói “đợi chờ là hạnh phúc” là không đúng, nhưng ta vẫn có thể tìm thấy những hạnh phúc trong đợi chờ. Sẽ vượt qua được nếu có đủ niềm tin vào tình yêu của 2 người. Chúc cho những người xa nhau sớm gặp lại nhau
Chúc cho người ở lại sớm vững vàng ở một vị trí cân bằng, vì rằng phải cân bằng mới bền vững được.
Chúc cho người ra đi học tập và làm việc thật tốt ở xứ người, sớm trở về với hậu phương.
Chúc cho tình yêu và niềm tin luôn ngự trị trong tim những người đang yêu nhau.
Chúc cho những giận hờn sẽ sớm được xoa dịu kể cả là đang ở cách xa hàng ngàn cây số.
Chúc cho 2 tâm hồn luôn tìm được điểm tựa trong nhau.
Chúc cho hai con tim tìm được nhịp đập chung khi nghĩ về nhau.
***
Gửi lời chúc đến người yêu em nói riêng và các anh trong đội “51 XF” đang học ở Pháp nói chung, sức khỏe, nghị lực và một tình yêu đủ lớn để trở về với chị em. Nơi đây, chị em vẫn đang từng ngày chờ đợi các anh.
Gửi lời chúc đến chị em “WAG”, mong chị em luôn mạnh mẽ và vững vàng, luôn rộng lượng và vị tha, để đến ngày đoàn tụ, những giọt nước mắt vỡ òa sẽ là hạnh phúc vô biên J
***
Hẹn gặp lại anh…
Gửi từ email Hoài Lê

Theo Megafun 


Bạn đọc Blog Radio Sách Điện Tử có thể gửi yêu cầu gửi tặng ca khúc hay câu truyện đến người thân yêu của mình, mọi thông tin yêu cầu xin vui lòng gửi về:

Blog Radio Sách Điện tử Online
Tel:        (+844)66. 552. 656
Mobile:   0985. 116. 217
Email:    info@gioithieu.com.vn

Hà Nội nhỏ thế sao ta chưa một lần tình cờ gặp nhau?

Nghe Radio Online:
Radio Ngay Nay Online
                                 (Radio sưu tầm)

Này anh, hãy hỏi vì sao em yêu Hà Nội?
HÀ NỘI NHỎ BÉ - [Tặng Hà Nội – người con yêu suốt đời…]

Này anh, hãy hỏi em vì sao em yêu Hà Nội, chẳng cần nghĩ suy nhiều, và em sẽ trả lời anh nghe…
Anh biết không? Hà Nội lấp đầy mọi khoảng trống anh tạo ra trong tim em. Đó là một điều kì diệu. Mỗi lần tìm về với Hà Nội, dường như anh đang ở bên em, đang vòng tay ôm em từ phía sau, đang khe khẽ kể những câu chuyện chẳng đầu chẳng cuối mà khiến em chơi vơi lạ. Em có thể cảm nhận được từng ngọn gió thổi nhè nhẹ qua tóc, và cả hơi thở của anh ấm áp phả sau gáy. Lạ quá anh nhỉ, anh đâu có ở đây, anh đâu có tồn tại trong cuộc đời em lúc này. Nhưng Hà Nội trong em là thực, luôn luôn thực, và một phần nào đó, Hà Nội đã thế chỗ anh mất rồi…

Hà Nội của em nhỏ bé lắm anh ạ. Đôi khi em ví Hà Nội nhỏ bé như em vậy, và rồi em lại e dè tự đỏ mặt, ngốc quá phải không anh?

Anh có ngạc nhiên không anh yêu, khi em nói rằng Hà Nội nhỏ bé? Bởi nếu anh gõ đơn giản cái tên ấy vào Google, tự động sẽ có hàng loạt những bài báo ca ngợi một trong những thủ đô rộng nhất thế giới từ hơn một năm trở lại đây. Nhưng đừng tin vào điều gì họ đang nói. Mọi con số chỉ là màu xám, còn những gì em kể với anh đây, là sắc màu đôi mắt em được nhìn ngắm, đôi tai em được lắng nghe, khứu giác em được thưởng thức, và hơn hết, là một Hà Nội thực sự, một Hà Nội không chỉ vài năm qua, mà là hàng thế kỉ qua…!
203_1.jpg
Hà Nội của em là những con phố nhỏ ngoằn nghèo, những nẻo đường mà ai tới lần đầu cũng đầy bỡ ngỡ. Là Hàng Đào, Hàng Bông, Hàng Dầu… những phố Hàng đã quá quen thuộc trong từng trang văn viết về thủ đô này. Là Hà Trung, Lãn Ông, Đường Thành… những cái tên dẫu không theo quy luật nào mà vẫn góp phần tạo nên bản sắc khu phố cổ. Đôi khi, em lại nhớ Hà Nội theo một cách khác, nhớ theo cái cách chỉ dân nghiền lang thang mới thấu: Trà đá Nhà Thờ, Coffee Đinh (Tiên Hoàng), bún chả Hàng Mành, xôi Yên Thái… Anh đã đi qua tất cả những con phố ấy, ngồi ăn ở tất cả những hàng quán ấy chưa, anh yêu? Một ngày, nếu tìm thấy anh, em sẽ đưa anh đi, mọi nơi…
Hà Nội của em là những gánh hàng rong cả ngày lẫn đêm. Này tiếng những bác rao bán tào phớ - thứ quà mộc mạc mà tràn ngập hương nhài thanh khiết. Này những tiếng tò toe của những chiếc xe chở kem trước những cổng trường mẫu giáo đầy sắc màu. Này một vài gánh cháo sườn đi ngang các bệnh viện mà em luôn biết chắc, nhấc vung nồi lên sẽ là từng lọn khói trắng nghi ngút sưởi ấm những đêm đông. Ở đâu đó, ở nơi này hay nơi kia, dẫu có ngàn vạn lệnh cấm, Hà Nội xưa và nay, vẫn chẳng thể thiếu những bước chân kĩu kịt gánh gồng khắp bao con phố nhỏ ngoằn ngoèo…
Hà Nội của em là những đứa bé đạp xe ven Hồ Gươm cổ kính mỗi buổi chiều tà. Cái vẻ hồn nhiên tung tăng ấy dường như là điều đẹp nhất em từng chứng kiến ở bờ hồ này, anh ạ. Mọi thứ, mọi cảnh vật, mọi con người đều như nhòa đi, tất cả chẳng có nghĩa lý gì khi đứng bên cạnh tiếng cười trong trẻo của lũ trẻ. Em dừng lại và lặng ngắm chúng, chẳng rõ hoàng hôn đã ập đến từ lúc nào. Và em ước sao, một ngày, em có thể trở về tuổi thơ để hoàn chỉnh nó thành một mảng hạnh phúc trọn vẹn…

Hà Nội của em là những câu chuyện phiếm buôn xuyên ngày đêm…
Hà Nội của em là bước chân vồn vã khắp phố phường…
Hà Nội của em là chiếc xe đạp chở hoa hồng chỉ một màu duy nhất mỗi ngày vòng quanh phố cổ…
Hà Nội của em là những phút giây trầm ngâm bên cạnh thật nhiều bộn bề …
Hà Nội của em là chiếc kẹo bông ba nghìn thay vì 4 dollars như trên xứ người…
Hà Nội của em là hương thơm dịu dàng và màu trắng tinh khôi mỗi mùa hoa sữa…
Hà Nội của em là quán coffee nằm trên một căn gác nhỏ xíu nhìn ra cầu Thê Húc cong cong…
Hà Nội của em là thứ ánh sáng vàng của những ngọn đèn đường về đêm…
Hà Nội của em là vị ngọt tê tê nơi đầu lưỡi mỗi khi cắn miếng kem Tràng Tiền trong gió đông mới về…
203_2.jpg
Và Hà Nội của em…

…là anh…

… điều duy nhất em vẫn chưa tìm được…

Anh à, Hà Nội trong em đong đầy quá, nhưng em sẽ dừng ở đây, chờ một ngày em thấy anh trong thành phố sáu triệu con người… Rồi chúng mình sẽ cùng nhau điền vào tất cả những dấu chấm em đã viết nên, và khẽ vẽ một trái tim nho nhỏ thay cho một kết thúc hoàn hảo…

Yêu anh
[Hà Nội ngày mưa - tuổi 17]
Cindy - ngphuonganh.cindy@
203_3.jpg
• Hà Nội nhỏ là thế, sao ta chưa một lần tình cờ gặp nhau?!
“Có một góc nhỏ giữa lòng thủ đô, mỗi năm một lần hoa về, để mưa hát khúc tình tự với cỏ cây, để nắng gió đi qua cũng dịu dàng để em đi qua ngày tháng vẫn chẳng thể nguôi thương nhớ anh…”
Tôi nhớ, cách đây ba năm người yêu cô bạn tôi gửi vào máy nó một tin nhắn rất lãng mạn: “Thang ba, huong hoa sua vao tan cua so phong em, mang theo noi nho cua anh. Xin cho tinh dau cua doi ta mai tinh khoi nhu sac trang cua hoa sua…”. Tin nhắn trên điện thoại, không có dấu. Tôi với cô bạn lăn ra cười, không hiểu anh chàng bói đâu ra hoa sữa vào tháng ba, nhắn tin chọc quê thì nhận được câu trả lời: “Dốt ạ, anh bảo hoa sưa chứ có phải hoa sữa đâu. Em lên dọc đường Thanh Niên mà xem. Hoa nở trắng muốt, rụng phủ kín cả lối đi”. Hai đứa nhà quê vội dắt xe đi lên đường Thanh Niên để… mở rộng tầm mắt.
Hôm đấy trời vừa mưa xong, dọc đường Thanh Niên rải đầy hoa trắng. Chỉ một làn gió xuân nhẹ nhàng khua động thôi là ngàn đóa hoa tựa ngàn đôi cánh rơi rụng trên mặt đất. Chút nắng vàng rực rỡ ngoài kia cũng trở nên dịu dàng đến lạ khi bước vào phố mùa hoa sưa. Tôi chợt thấy nao lòng với cảm giác thời gian như ngừng lại, cả đất trời còn mình ta với sắc trắng tinh khôi tắm đẫm tình ý của xuân tháng ba.
Từ dạo đó tôi biết thêm một loài hoa đẹp giữa lòng thủ đô. Loài hoa mang cái tên đến lạ: hoa sưa. Một đôi người vì nhầm tưởng hay vì ý thích mà còn gọi nó là hoa xưa. Nhưng tôi vẫn thích cái tên “sưa” hơn. Hoa sưa nở và rụng chỉ trong một tháng. Trong khoảnh khắc ngắn ngủi, cả tán lá xanh um tùm bỗng bừng lên sắc trắng khiến người qua đường phải ngỡ ngàng dừng chân tự hỏi: “Phải chăng đất trời đã chọn lấy riêng một loài hoa này để thả xuống lòng thủ đô sắc xuân ngọt ngào”. Cứ thế, đứng lặng… ngẩn ngơ…
Tôi thích nhất là vác chiếc máy ảnh cũ kỹ lang thang trên các con phố ngắm hoa sưa và mơ mộng vẩn vơ. Trong những lần lang thang một mình như thế, tôi có thói quen dừng chân bên gánh hàng rong của một bà cụ. Không hiểu sao cứ thấy mái tóc bạc phơ của bà có một nét gì đấy đồng điệu với con phố, bờ tường cũ, gốc sưa phủ đầy hoa sau cơn mưa. Tất cả như một bức tranh theo trường phái cổ điển, gợi nhắc đến một Hà Nội hoa mộng xưa cũ mà tôi – một đứa con gái tỉnh lẻ đã thấy rất nhiều trong thơ văn và âm nhạc, khác xa Hà Nội ồn ào, bụi bặm bên ngoài tán hoa sưa kia.
Gánh hàng của bà cụ chỉ có ấm chè xanh, sữa đậu nành, nước giải khát và đôi ba thức quà vặt. Thú thực ngoài món cóc dầm, xoài dầm thì tôi chả thấy có gì đặc biệt cả. Ít lâu, khi đã thành khách quen tôi mới đề nghị:
- Con thích uống cà phê, bà có nước nóng. Hôm nào con mang ra, bà pha giúp con nhé, con vẫn gửi tiền nước như thường.
Bà cụ cười hiền lành:
- Cứ đưa ra đây bà pha cho, tiền nong gì. Riêng cái khoản chi cho cóc dầm của con cũng đủ giúp bà kiếm bao nhiêu tiền rồi.
Tôi cười tít cả mắt lại. Sau hôm đó, mỗi lần đến tôi lại uống cà phê tự mang theo, gọi thêm một đĩa hoa quả dầm to tướng, ngồi vừa nhâm nhi cà phê, vừa ăn vừa ngắm phố. Về sau tôi còn gửi hẳn túi cà phê trong cái thúng lẫn lộn mấy thức quà vặt của bà cụ.
203_4.jpg
Sang năm thứ hai, tôi gặp anh trên con đường hoa sưa, trong một ngày mưa lất phất. Chúng tôi đi tản bộ ngược chiều nhau. Tôi mải mê chụp ảnh, không để ý, đến khi rửa cuộn phim mới biết anh có mặt trong một đôi bức hình. Trong ảnh, anh quay lưng lại với ống kính, đứng tư lự nhìn lên tán lá rất lâu. Tôi bỗng thấy một cảm giác gần gũi đến lạ. Sau hôm đấy chúng tôi còn chạm mặt nhau vài lần nữa, cũng trên con đường ấy, thong thả đi ngược chiều nhau. Không hiểu vô tình hay hữu ý mà chúng tôi bắt đầu gật đầu chào nhau mỗi lần đi qua. Tuy nhiên anh không bắt chuyện, tôi cũng chẳng chờ đợi điều đó. Đối với tôi, cái gật đầu chào trong im lặng ấy thật… dễ chịu.
Tôi vốn là đứa biết ăn nói, bởi vậy rất hiếm người cho tôi cảm giác cuốn hút khi trò chuyện cùng. Đôi khi tôi cũng phát chán lên với cái vai trò dẫn truyện của mình. Đấy là chưa kể lối bắt chuyện làm quen, tán tỉnh chán ngắt của mấy anh chàng. Họ cứ nghĩ nói những lời hoa lá là ghi điểm hay sao ấy. Thế nên, cứ để yên mọi thứ nhẹ nhàng thi vị như thế, còn hơn là một lần trò chuyện rồi chả còn gì để mơ mộng.
Có lẽ, chúng tôi sẽ mãi chỉ là những người xa lạ đi qua nhau như thế, nếu không có một lần tình cờ. Sau khi lang thang chán, tôi dừng chân ở gánh hàng rong của bà cụ như thường lệ. Tôi khá ngạc nhiên khi thấy anh ngồi đó với… cốc cà phê. Nhìn thấy tôi, bà cụ cười bảo với anh:
- Đấy, cà phê của cô cháu gái này đấy.
Anh nhìn tôi reo lên:
- A, là… cô bé. Đúng là có duyên thật.
Tôi mỉm cười, gật đầu chào anh, thầm nghĩ “Duyên gì chứ” – lại bắt đầu thói quen góc cạnh của mình. Tôi định lờ anh đi, như trước nay vẫn thế, nhưng phải nhanh chóng thừa nhận khả năng bắt chuyện của anh. Không phải những lời hoa mỹ, sáo rỗng, rất thành thật, giản dị nhưng cũng rất tự tin. Lần đầu tiên cái tính đa nghi như tào tháo (theo nhận xét của bạn bè) của tôi bị nhấn chìm xuống, thay vào đó là sự quý mến đến kỳ lạ với người con trai mới gặp.
Rồi tôi yêu anh, hiển nhiên và nhanh chóng đến mức tôi không một phút băn khoăn xem liệu có phải mình đang rơi vào trò đùa nào đấy của một chàng trai Hà thành đào hoa hay không. Anh có lắm tài lẻ, và đích thực là một chàng trai Hà thành đào hoa, nhưng may mắn cho một cô nàng tỉnh lẻ như tôi, anh không hề có ý định kéo tôi vào một cuộc chơi ngắn nào cả. Tuy nhiên, điều làm tôi thực sự yêu anh chính là tính nghiêm túc, người lớn và rất biết nhường nhịn. Nếu không có những đức tính đó, anh không đời nào có thể chịu đựng được sự bướng bỉnh, cứng đầu và ngang như cua của tôi.
Tôi thích cảm giác yên lặng cùng anh đi dưới những hàng cây, con phố cũ kỹ của Hà Nội, thích được nghe anh gọi là “cô bé”, thích cái nắm tay nhẹ nhàng giữa ngày mùa đông, thích nụ cười rạng rỡ của anh trong một chiều mưa u ám… và thích nhất là đôi mắt anh. Đôi mắt sâu thăm thẳm mà mỗi lần nhìn vào đó tôi lại ngỡ như mình lạc vào đại dương mênh mông. Tôi say mê đôi mắt ấy.
203_5.jpg
Một năm sau, anh ra trường, đi làm. Rồi một hôm anh ngỏ ý mời tôi về nhà chơi. Tôi xem đó như là dấu hiệu cho một lời hẹn ước, hạnh phúc và hồi hộp chờ đến ngày hẹn.
Chiếc xe dừng lại ở một cánh cổng rất lớn, nhưng những gì tôi thấy bên sau hàng rào mới thật đáng ngưỡng mộ. Tôi mất mấy giây đứng lặng trước ngôi nhà năm tầng đồ sộ, đứng sừng sững giữa khuôn viên là vườn cây cảnh được chăm sóc, tỉa tót cẩn thận. Một năm quen nhau, chúng tôi chưa kể gì nhiều về gia đình. Phần anh tôi không rõ, riêng tôi rất ít khi nói chuyện nhà ra ngoài. Nhìn anh, tôi cứ nghĩ chắc gia đình cũng chỉ khá hơn nhà tôi một chút thôi. Nhưng không, nhìn ngôi nhà, tôi bỗng có cảm giác mình như một cô nàng nhà quê chính hiệu, nói một cách lãng mạn thì chả khác gì cô bé lọ lem lạc vào cung điện của hoàng tử. Anh nắm lấy bàn tay tôi, nhìn trìu mến như thể hiểu được điều tôi nghĩ. Tôi hít một hơi dài, yên tâm hơn một chút, đi theo anh vào nhà.
Bố mẹ anh đang ngồi ở phòng khách. Nghe tôi chào, bố anh rời cặp kính ra khỏi tờ báo, gật đầu rồi đứng dậy… đi lên gác. Tôi khá bất ngờ, nhưng còn tệ hơn khi mẹ anh nhìn tôi, từ đầu đến chân bằng cặp mắt lạnh lùng, quay sang anh hỏi:
- Ai vậy?
- Bạn con, là người con có kể ấy ạ - Anh đáp.
Mẹ anh tiếp chuyện tôi một cách miễn cưỡng. Bà đã gần năm mươi nhưng từ khuôn mặt đến dáng người đều toát lên vẻ thanh thoát, sang trọng. Tôi ngồi thụt sâu vào chiếc ghế sô pha, bối rối trả lời những câu hỏi của bà. Chưa bao giờ tôi thấy run và thiếu tự tin như lúc ấy. Anh có điện thoại nên ra ngoài nói chuyện. Chờ anh đi khuất cánh cửa, bà bắt đầu hỏi về gia cảnh của tôi, bố mẹ làm gì, anh chị em ra sao… Sau mỗi câu trả lời của tôi, bà lắc đầu nghi ngại, chân mày nhíu hết cả lại. Rồi bà nói với tôi, những lời mà một bà mẹ giàu có vẫn hay nói để bảo vệ cậu quý tử nhà mình khỏi nguy cơ bị đào mỏ. Tôi không nhớ hết những gì bà nói, lúc đó tai tôi ù đi, cổ họng nghẹn ứ lại, cảm thấy bị xúc phạm, tổn thương ghê gớm. Tuy vậy, tôi không khóc, hay đúng hơn cố để không khóc trước ánh nhìn lạnh như băng của người phụ nữ trước mặt. Tôi cũng không hiểu mình lấy đâu ra bản lĩnh để tiếp tục giả vờ như không có gì xảy ra khi anh quay trở vào, lễ phép đứng dậy cáo lỗi có việc đột xuất để về sớm. Anh ngạc nhiên hỏi nguyên do, nhưng tôi không nói, cũng không cho anh đưa về như thường lệ.
Sau hôm đó, tôi không nghe điện thoại, cũng không trả lời tin nhắn của anh. Anh đến phòng trọ tìm, tôi đóng cửa nằm bên trong. Anh tìm gặp tôi ở trường, tôi cũng tránh mặt. Tôi đã suy nghĩ suốt một tuần và quyết định chia tay anh. Tôi không dám gặp mặt để nói lời chia tay, sợ đôi mắt anh sẽ làm tim tôi mềm lại và tất cả quyết tâm sẽ bay mất. Đây là lần đầu tiên tôi quyết định chạy trốn. Chạy trốn anh, chạy trốn chính tôi. Không phải chỉ vì những lời mẹ anh nói, chỉ đơn giản tôi biết hoàng tử là để dành cho các công chúa. Tôi khá lãng mạn, nhưng không phải là người xa rời thực tế. Tôi hiểu, ngay cả trong các câu chuyện cổ tích, cô bé lọ lem có ở bên cạnh chàng hoàng tử đi nữa, thì phép màu cũng biến mất sau 12 giờ đêm mà thôi. Cuộc sống không phải là những câu chuyện cổ tích. Cũng có thể tôi quá đề cao tự tôn cá nhân, hoặc quá lo xa, nhưng tôi không muốn sống một cuộc đời bên cạnh một người mà luôn thấy mình đứng sau họ. Với tuổi trẻ, và nhất là những người có cái tôi rất cao như tôi, đôi khi có những lý lẽ dẫn đến những quyết định không ai hiểu nổi.
Sau đó một tháng, tôi bỏ số điện thoại cũ, chuyển phòng trọ, bắt cô bạn thân phải hứa không được nói gì với anh nếu không tôi sẽ nghỉ chơi. Ban ngày tôi cố tỏ ra bình thường, nhưng không ai biết hằng đêm tôi vẫn khóc trong nỗi nhớ anh đến cồn cào. Ngay cả cô bạn thân cũng lắc đầu bảo: “Tao thấy tội anh ấy quá. Mày thật tàn nhẫn!”. Tôi chấp nhận, không giải thích, đóng vai một người “tàn nhẫn” như lời cô bạn. Biết làm sao khi tôi không đủ tự tin để tiếp tục bên cạnh anh. Có lẽ, tình yêu của chúng tôi chưa đủ, có lẽ tôi là kẻ chạy trốn hèn nhát…
203_6.jpg
Cuối cùng, anh thôi đến trường tìm tôi. Cũng phải thôi, tôi đã rời bỏ anh không một lời giải thích, tránh mặt anh mọi lúc. Sự kiên nhẫn và chịu đựng của con người có hạn. Tôi cố không đi qua những con đường mà trước vẫn đi cùng anh, nhưng đôi khi thấy mình không hiểu từ lúc nào đã tha thẩn đi dưới hàng cây kỷ niệm. Mùa hoa sưa năm ấy, buồn tang tóc.
Hai năm đã trôi qua, trái tim lạnh lùng của tôi vẫn chưa một lần lỡ nhịp trước bất kỳ ai. Nỗi nhớ anh thỉnh thoảng vẫn khiến tôi thổn thức. Tuy nhiên, tôi không hối hận với quyết định của mình, có chăng chỉ là chút nuối tiếc những xúc cảm đầu đời. Nếu không đủ tự tin để tiếp tục điều gì, thì tốt nhất là nên kết thúc nó và bước sang một con đường mới – lý trí vẫn nhắc nhở tôi thế.
Hà Nội mùa hoa sưa thứ tư, tôi bận túi bụi với bài vở, luận văn tốt nghiệp. Một ngày tháng ba, đi qua con phố cũ, nhìn hoa sưa nở trắng muốt lòng bỗng mơ hồ buồn. Thời gian cứ lặng lẽ trôi, chỉ những kỷ niệm là còn vướng vít trên cành hoa sưa, để mỗi độ tháng ba xuân về lại sống dậy giữa lòng Hà Nội.
Tôi nhớ hai câu thơ có lần anh đọc cho tôi nghe:
“Hà Nội nhỏ như bàn tay con gái
Nhỏ như tay em trong tay anh…” (Thơ Ơi em! – Hoàng Anh Tú)
Hà Nội nhỏ là thế, sao ta chưa một lần tình cờ gặp nhau trên phố?!
• Phan Huyền – wisky2012xx@ 

Theo Megafun


Bạn đọc Blog Radio Sách Điện Tử có thể gửi yêu cầu gửi tặng ca khúc hay câu truyện đến người thân yêu của mình, mọi thông tin yêu cầu xin vui lòng gửi về:

Blog Radio Sách Điện tử Online
Tel:        (+844)66. 552. 656
Mobile:   0985. 116. 217
Email:    info@gioithieu.com.vn