Dịch Vụ Bất Động Sản

Dịch vụ môi giới Bất động sản: Nhận ký gửi, ủy thác, quản lý bất động sản,môi giới mua, bán, thuê và cho thuê bất động sản. Chỉ thu phí dịch vụ khi giao dịch thành công, với mức phí hợp lý.

Dịch vụ tư vấn Bất động sản

Tư vấn hoàn toàn miễn phí các thủ tục mua bán và các thủ tục khác liên quan đến giao dịch Bất động sản;.

Dịch vụ làm thủ tục hồ sơ pháp lý

Nhận làm dịch vụ thủ tục, hồ sơ xin cấp giấy chứng nhận quyền sử dụng đất và sở hữu nhà (sổ đỏ)

Dịch vụ quảng cáo bất động sản

Quảng cáo, đăng tin mua bán nhà đất theo yêu cầu của khách hàng..

This is default featured slide 5 title

Go to Blogger edit html and find these sentences.Now replace these sentences with your own descriptions.This theme is Bloggerized by Lasantha Bandara - Premiumbloggertemplates.com.

Hiển thị các bài đăng có nhãn Tạp bút. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Tạp bút. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Sáu, 11 tháng 5, 2012

Mùa Hoa Phượng

Hè đên, Phượng nở, Bằng lăng nở. Bao giờ tôi cũng thấy phượng nở trước bằng lăng, chắc lẽ màu của nó nổi bật hơn. Mà cũng có lẽ tại tôi thích phượng hơn. 

 

Mùa Hoa Phượng Đỏ - Nhiều Nghệ Sĩ


Màu tím bằng lăng đẹp đấy, nhưng nó dịu dàng quá, da diết quá và day dứt quá. Bằng lăng là một điều chưa nói, mà để người ta tự trả lời. Bằng lăng kiểu hãnh như sự im lặng của người con gái đến tuổi đôi mươi, một ngày người đi đường bất chợt giật mình khi cả một con đường tím ngắt màu hoa.
Ngày xưa thích màu tím, nhưng giờ thích màu đỏ. Đỏ chói, đỏ rực, mãnh liệt, hết sức rồi rụng tả tơi cũng được. Càng lớn, càng thích những gì dữ dội và quyết liệt, rõ ràng hơn là những gì nửa vời, lưỡng lự. Như màu bằng lăng, ai bảo nó không dịu dàng, nhưng cũng ai bảo nó không mãnh liệt với một sắc tím hoang dại, như muốn dập tắt nắng hè. Nói thế nào cũng được. Nhưng với phượng thì khác, thì chỉ một mà thôi, phượng chói chang cháy thêm màu nắng.



Có lẽ bởi càng lớn, càng nhiều chuyện xảy ra, càng hiểu biết hơn, tôi càng nhận ra khó có việc gì có thể trắng đen rõ ràng, khó có quyết định nào đưa ra lại không mang nhiều do dự băn khoăn, mâu thuẫn, khó có thể nhìn được cuộc đời với sự yêu ghét phân minh. Lẫn lôn hết, nhập nhoè hết, thật giả chả biết đường nào mà lần. Vì thế, khi mình không còn khả năng nhìn rõ ràng mọi việc thì lại yêu những thứ tự nó thể hiện sự mãnh liệt, cực đoan. Ví dụ như đen, trắng, đỏ, đỏ như phượng chẳng hạn.

Ngày xưa Lý Bạch tới Hoàng Hạc Lâu thì vứt bút vì bài thơ của Thôi Hiệu, Nay, tôi chả dám sánh với thi nhân xưa nhưng cũng coi là có chút học tập, không dám nói nhiều về phượng, không muốn tả thêm về phượng, vì có người đã nói hết rồi, nói hay đến nỗi, mình có thêm lời nào thì cơ hồ lại làm mất đi sắc màu của phượng, như thế thì xót lắm, đáng đánh đòn lắm.

Phượng không thơm, phượng chưa hẳn đã là đẹp, nhưng phượng đỏ và phượng nhiều, phượng có một linh hồn sắc sảo mênh mang. Phượng không phải là một đóa, không phải vài cành; phượng đây là cả một loạt, cả một vùng, cả một góc trời đỏ rực


…Nhưng hoa càng đỏ, lá lại càng xanh. Vừa buồn mà lại vừa vui, mới thực là nỗi niềm bông phượng. Một làn gió hẩy tới; từng đợt sóng rào rào trên biển hoa…. Bình minh của hoa phượng là một màu đỏ còn non, nếu có mưa, lại càng tươi dịu. Ngày xuân dần hết, số hoa tăng, màu cũng đậm dần.
Rồi hoà cùng nhịp với mặt trời chói lọi, màu phượng mạnh mẽ kêu vang; hè đến rồi! Khắp thành phố bỗng rực lên, như đến Tết nhà nhà đều dán câu đối đỏ. Sớm mai thức dậy, cậu học trò vào hẳn trong mùa phượng; thôi nghỉ hè sắp đến đây ! Mùa thi cử sắp đến…
…Hoa phượng tươi, tươi nhưng mà tươi quá quắt; hoa phượng đẹp, nhưng mà đẹp não nùng. Ai xui hoa phượng nhiều như vậy? Ai dạy cho hoa phượng cái màu xa xăm? Phượng vui; cái vui tươi như là làm cho thái quá để che cái sầu uất. Hoa phượng rơi, rơi…
…Hoa phượng mưa. Hoa phượng khóc. Trường tẻ ngắt, không tiếng trống, không tiếng người. Hoa phượng mơ, hoa phượng nhớ. Ba tháng trời đằng đẵng. Hoa phượng đẹp với ai, khi học sinh đã đi cả rồi

Của Xuân Diệu…tôi không nói được lời nào nữa, chỉ biết đọc, và thấy một mùa phượng lại đang về, ve lại kêu. Cảm xúc con người ngày một lớn, ngày một xót xa và nhiều mâu thuẫn, nhưng ai cũng không thể quên và muốn trở lại chút trong sáng của tuổi học trò mỗi lúc hè về. Thả lòng mình một chút với mộng mơ quên thực tại, nhớ và hoài niệm về một thời nhiều ước muốn, nhiều lý tưởng, và suy nghĩ còn trong sáng vô ngần.
Ai bảo đừng nên quay đầu nhìn lại, đảm bảo người ấy sẽ là người nhìn lại nhiều nhất! Cứ nhìn lại đi rồi hẵng tất bật tiếp với con đường phía trước…

Thứ Ba, 1 tháng 5, 2012

CHIẾC Ô TRONG MƯA



Có Phải Em Mùa Thu Hà Nội - Hồng Nhung


Tháng 8, mưa … mưa… mưa hối hả… mưa xối xả

Lúc nào cũng mưa, sáng mưa, chiều mưa. Tạnh! Chưa chán, tối vẫn mưa. Mưa ngày hôm nay sang ngày mai.

Mưa… và lúc nào cũng chỉ có mưa

Đường quốc lộ cũng ngập nước mưa

Sân trường ảm đảm và chỉ nghe tiếng mưa.

Học sinh ngồi trong lớp xoay bút nhìn mưa, chống cằm nhìn mưa.

Mưa rơi… mưa rơi hoài.

Trống vang… Một hồi dài như sợ tiếng mưa át mất

Học sinh từ các lớp uể oải bước ra.

Người mặc áo mưa, người che ô, người buồn rầu đứng lặng vì không mang theo thứ gì

Nó bật ô lên, lặng lẽ sải bước.

Mưa rơi, tiếng mưa rơi rào rào bên tai

"Đụp!"_ Một thằng con trai nhảy gọn vào trong ô của nó. Cái đầu cao nghểnh của hắn khiến nó phải nâng ô cao lên. Đang mắt tròn mắt dẹt ngơ ngác thì thằng con trai đó đã cười xoà:

-Ấy cho đi nhờ với… Mẹ kiếp! Hôm nay trời lại mưa. Anh không có ô.

Nói xong, hắn thủng thẳng đút tay vào túi quần, lôi ra điếu thuốc lá rồi châm lửa hút một hơi.

Nó sững sờ không nhấc nổi bước nào.

Hắn cầm điếu thuốc ra, thở khói rồi nhìn nó tỏ vẻ ngạc nhiên:

-Ấy chưa thấy con trai hút thuốc lá bao giờ à? Chuyện thường thôi mà… Ơ kìa… không định đi nữa sao…

Nó lắc đầu rồi cúi gầm mặt xuống, im lặng bước đi. Thằng con trai cũng rảo bước theo nó.

Kì thực, nó chưa bao giờ thấy 1 tên như hắn: Áo đồng phục không thèm cài khuy, đầu tóc nhuộm đỏ chót và đặc biệt còn hút thuốc nữa.

Nó vốn là con người yếu đuối, nó không dám lên tiếng gì cả.

Khói thuốc của hắn làm nó khó chịu.

Mặc dù đã kìm nén lắm rồi, nhưng không hiểu sao tiếng ho của nó vẫn bật lên nhè nhẹ.

Thằng con trai liếc nhìn nó, không nói gì cả chỉ nhếch môi cười và hút tiếp một hơi.

Đi được một đoạn, thằng con trai khẽ cúi người rồi đột nhiên vụt chạy vào 1 quán nét ven đường:

-Tạm biệt ấy nhé_ Hắn vừa vẫy tay vừa hét lên với nó… Nó cúi gầm mặt xuống và vội vàng bước đi.

-----------------------------

Vẫn là tháng 8_ Ngày thứ 2:

Cái chuyện thằng con trai sẽ không còn trong trí nhớ của nó nữa nếu như hôm nay trời không tiếp tục mưa tầm tã như thế này.

Vẫn xối xả và hối hả, mưa làm sân trường ngập nước.

Hết giờ…

Nó lại bật ô và lặng lẽ rảo bước.

"Đụp"_ Lại thế! Thằng con trai hôm qua lại nhảy gọn vào ô nó. Hắn vẫn ngậm điếu thuốc lá và hôm nay, hắn vẫn nhếch môi cười với nó:

-Cho anh đi nhờ với! Hôm nay vẫn chưa có ô.

Nó cúi đầu, không nói gì, vẫn im lặng như hôm qua. Khói thuốc lá của thằng con trai thi thoảng lại làm nó bật tiếng ho.

Thằng con trai liếc nhìn nó_ cười

-----------------------------

Ngày thứ 3_ Vẫn mưa xối xả và hối hả

Thằng con trai vẫn nhảy vào ô nó 1 cách bất ngờ

Nhưng hôm nay hắn không còn ngậm điếu thuốc lá nữa, hắn thủng thẳng đút tay vào túi quần và nhìn nó cười:

-Anh không hút thuốc nữa đâu, vì ấy đấy! Để ấy không ho nữa mà…

Nó không nói gì, chỉ lặng lẽ bước.

Thằng con trai lại liếc nó_ Cười

-----------------------------

Ngày thứ 4_ Mưa vẫn như ngày hôm qua, hối hả và xối xả

Dường như cả nó, cả thằng con trai đều đã quen với cái việc đi chung cùng nhau

Hôm nay trông hắn có vẻ vui hơn mọi ngày…

Chốc chốc lại còn huýt sao nữa…

Nhưng nó vẫn không nói gì, chỉ lặng lẽ bước

-----------------------------

Ngày thứ 5_ Lại vẫn mưa hối hả và xối xả.

-Ấy lạnh lùng nhỉ? _ Thằng con trai đột nhiên lên tiếng, điệu bộ hắn vẫn ung dung và thủng thẳng.

Nó tròn xoe mắt ngước nhìn hắn, nhưng ngay sau đó, nó lại vội vàng cúi gầm mặt xuống và lặng lẽ bước.

Thằng con trai liếc sang nó_ Lại cười:

-Ấy xinh lắm… xinh cực_ Xong, Hắn vụt chạy luôn vào quán nét ven đường, không để cho nó kịp suy nghĩ…

Mặt nó bỗng nóng bừng lên. Nó vội vỗ vỗ đầu như để nhả ra hết những gì vừa nghe thấy… "Ấy xinh lắm… xinh cực"_ Cái câu nói đó cứ vương vẩn trong đầu nó

-----------------------------

Ngày thứ 6. Trời tạnh, nắng hanh, không một giọt mưa, sân trường khô nguyên.

Nó vẫn mang ô.

Nhưng hôm nay, thằng con trai không còn thấy ở đâu nữa.

Nó đứng lặng trước hành lang lớp.

Bất ngờ, nó thấy trống trải

-----------------------------

Ngày thứ 7…

Không mưa

Không thằng con trai…

Vẫn im lặng và trống trải

-----------------------------

Ngày thứ 8

Nó cầm chiếc ô rướn người nhìn quanh sân trường.

Chẳng thấy thằng con trai

Buồn…

Im lặng bước…

Nó trống trải…

-----------------------------

Ngày thứ 22

Hơn 2 tuần nó đi về một mình.

Hôm nay buổi học tan trễ hơn mọi ngày.

Nó ôm chồng sách mượn từ thư viện lặng lẽ bước đi

Đột nhiên….

Một bóng người nào đó quen quen đang đi trước nó.

Chồng sách bỗng dưng rơi xuống.

Thằng con trai giật mình quay đầu lại.

Hình như trong 1 giây phút cả 2 đã nhận ra nhau:

-Ấy!_ Thằng con tay tròn xoe mắt nhìn nó rồi la to lên. Nó mỉm cười vui sướng nhìn thằng con trai gật gật.

Rồi như nhận ra điều gì đó, nó vội vàng cúi xuống nhặt sách lên, thằng con tria cũng cúi nhặt với nó, sau thằng con trai là 1 cô gái, cô gái cũng cúi nhặt sách cho nó. Nó tròn mắt ngạc nhiên nhìn cô gái lạ kia.

Thằng con trai liếc nhìn nó, như hiểu ra điều gì, hắn nhếch môi cười:

-Có xinh không hả ấy? Bạn gái của anh đấy!_ Vừa nói thằng con trai vừa toe miệng cười vừa khoác vai cô gái.

Bỗng dưng, nó cảm thấy thất vọng tràn trề, nó rưng rưng nhìn thằng con trai rồi vụt chạy.

-----------------------------

Mấy ngày sau đó nó ốm không đi học

Hôm nay mặc dù đã đỡ hơn nhưng nó không có tâm trạng, nó vẫn chưa muốn tới trường.

Nó lặng lẽ bước khỏi giường… định mở cửa sổ nhưng bỗng dưng có tiếng chuông cửa.

Nó vội đi ra…

Nhưng…. Ngoài đó đã không còn ai nữa.

Chỉ có 1 lá thư, 1 bó hoa nhỏ nằm dưới khuôn gạch nhỏ màu trắng…

-----------------------------

Bó hoa đặt trên chiếc bàn cạnh cửa sổ, gió vào khẽ làm rung nhẹ cánh hoa, nhưng giọt nước rớt xuống nhẹ nhàng…

Ở một góc khác, những giọt nước mắt của nó cũng đang rớt nhẹ lên bức thư trên tay….Hình vẽ chiếc ô nhỏ nhỏ ở bên trên đó như thêm lung linh…

"Gửi ấy!

Ấy biết không? Ấy xinh lắm… xinh cực!

Đọc câu này chắc ấy biết anh là ai rồi nhỉ? Anh là cái thằng con trai chuyên đi ké ô của ấy đây.

Ấy à! Sao mấy hôm nay ấy không đi học vây? Anh thực sự rất nhớ ấy…

Ấy biết không? Hôm trước lúc anh nói cô gái nhặt sách cùng anh và ấy là bạn gái của anh, thấy vẻ mặt ấy buồn đi, anh đã rất vui đấy!

Nói thật cho ấy biết nhé! Cô gái ấy thậm chí anh còn chẳng biết là ai nữa cơ. Anh chỉ giả vờ để thử lòng ấy thôi.

Ấy lúc đó có phải là ghen không nhỉ? Nếu là ghen thì chắc ấy thích anh rồi Và anh thích thế.

Ấy à! Ấy biết không? Anh thích ấy! Thích ấy ngay từ ngày đầu tiên gặp ấy. Ngày hôm đó khai giảng ấy mặc áo dài trắng đẹp lắm! Bọn bạn anh nói khối 10 năm nay có 1 hot girl xinh cực. Anh cứ tưởng người đó là ấy cơ, nhưng không phải. Không phải càng tốt để ấy không có nhiều đuôi theo. Với anh lúc đó, ấy còn xinh hơn cả khối hot girl cộng lại. Rồi sau hôm khai giảng, anh lại không có cách nào tìm được tung tích của ấy.

Ai ngờ mấy hôm trời mưa, anh lại nhảy vào được đúng ô của ấy.

Ấy à! Từ sau hôm đầu tiên chung ô với ấy, anh càng thích ấy hơn. Nhìn gần, ấy lại càng xinh.

Anh ước trời mưa thật nhiều để anh được đi ô với ấy.

Mấy hôm trời tạnh rồi, lúc nào lớp anh cũng tan trễ hơn lớp ấy, anh không gặp được ấy. Ấy biết không? Anh rất nhớ ấy, anh rất mong được gặp ấy. Anh mong gì ấy cũng nhớ anh

Rồi cho tới hôm gặp lại ấy, thấy ấy vui vui, anh càng vui vui hơn ấy! Ấy biết không? Ngay lúc ấy anh đã nghĩ ra cách đó để thử ấy.

Ấy tha lỗi cho anh nha… chỉ vì anh rất thích ấy!

Đây là thư tỏ tình của anh đấy. Nói cho ấy biết lần đầu tiên anh viết thư thế này đấy.

Ấy phải hiểu: Anh thích ấy cực!"

-----------------------------

Ngày hôm sau khi tan học

Trời bỗng đổ cơn mưa.

Hôm nay nó không mang ô.

Những giọt mữa khẽ lăn trên má nó.

Bỗng dưng…

-Ấy à… Hôm nay để anh che cho ấy nhé.

Một chiếc ô nâng cao qua đầu nó. Nó ngước lên, thằng con trai đang mỉm cười nhìn nó.

Hôm nay, nó mặc áo dài trắng, áo dài trắng nhè nhẹ bay…

Những hạt mưa rớt xuống.

Nó nghến chân và ôm lấy thằng con trai.

Chiếc ô từ từ rơi xuống, lăn ra xa xa.

Tay thằng con trai vòng qua người ôm lấy nó.

Nắng len qua từng hạt mưa. Cầu vồng bảy sắc hiện lên trên bầu trời.

Ngày hôm đó, mưa rơi nhưng không hề tẻ nhạt…

Trên sân trường, một nữ sinh mặc áo dài trắng đang khóc trên bờ vai một nam sinh.

-Ấy à… Từ nay ấy không cần mang ô nữa đâu nhé! Anh sẽ che chờ cho ấy_ cho dù nắng hay mưa, dù bão giông hay gió lốc… Sẽ che chở cho ấy… Mãi mãi…

❤❤❤
Tháng 8 trời mưa...
Mưa rơi với những cuộc tình lãng mạn...♥


Rốt cuộc vẫn vậy

Đường xa, đi về rong ruổi giữa cái nắng hoang hoải, tự dưng cảm thấy bản thân mình lẩn thẩn, điện thoại thì hình như vẫn lặng lẽ trống trơn…
come back Rốt cuộc vẫn vậy

Trưa về nhà mẹ, nằm nhìn hoa rơi ngoài hiên, nắng trưa chập chờn theo gió, mọi thứ tịnh yên cho ánh mắt phai màu… Rốt cuộc thì mọi thứ vẫn vậy, giống như qua khứ lặp lại những điều quen thuộc mệt nhoài và chông chênh. Không đợi chờ, không trách cứ, không hờn giận, chỉ là không biết, không biết vì sao người cứ đối với mình như vậy thôi, không thay đổi gì cả… Cơn mưa tối qua vẫn cứ đau âm ỉ trong lồng ngực, nhiều khi cứ sợ lúc nào đó mình bị quật ngã đến không đứng lên được. Sau này điều gì còn, điều gì mất cũng không biết. Liệu còn gì quan trọng, còn gì có thể giữ lại được…
Con mèo vẫn ngồi ngoài hiên một mình, nghe gió về, nghe mưa về, biết đâu nó lại chẳng đang ngóng trông điều gì, chỉ là mình không hiểu thôi. Mình cũng nằm yên, cho cơn đau nằm yên, không nghĩ suy, chỉ thỉnh thoảng đem tháng năm ra đong đếm, xem thử người vui được bao nhiêu, mình buồn được bao nhiêu, không có gì rõ ràng, đến khi mưa về âm ẩm lạnh trong hơi gió luồn qua cửa sổ. Ừ, chắc giống như gió vậy, có ai bắt được gió đâu…
Mọi thứ bây giờ vẫn ổn, những điều mới, những gương mặt và mối quan hệ khác, miễn đừng xáo trộn nhiều quá, không nên…
Trưa nằm nghe mưa, nghe tình ca, nghe đau và giấc mơ ngủ quên nơi bậc cửa, giống con mèo lặng câm mãi không ai hiểu những điều nó mong muốn và đợi chờ.
Mưa tạnh và chiều tỉnh dậy trong màu nắng nhạt như màu mắt. Mẹ đi chợ về mua cho trái dừa, cho thêm ít muối và uống, vậy mới nhớ ở đời không phải ngọt ngào lúc nào cũng tốt và nước mắt nhiều khi cũng không phải mặn…
Chiều về lại phố, đi cùng học sinh tan trường, ngược nắng, những chiếc bóng cứ ngả dài…
Cánh tay buông rồi nhớ, nhớ mọi thứ đã đủ rồi…
Về thôi, để tim còn chút ít bình yên…
Wonsul

Gocsuyngam

Thứ Tư, 25 tháng 4, 2012

Vì cuộc sống là không chờ đợi

Em vẫn thường tự nhủ với mình, cuộc đời ngắn lắm. Sao em cứ phải cố chấp chờ đợi những hư vô? Cuộc đời của một người hoàn toàn bình thường như em có 1/3 dành cho công việc. 1/3 dành để ngủ. Chỉ còn 1/3 còn lại là để sống cho những gì em mong muốn. Nhưng trong 1/3 phần đời còn lại đó, có rất nhiều tháng ngày em sống mơ hồ không mục đích. Vậy thì khi em biết mình muốn gì, sao em không cố gắng để thực hiện?

 waiting Vì cuộc sống là không chờ đợi

Cuộc Sống Đẹp Tươi - F1



Người ta vẫn bảo sống là không chờ đợi. Cuộc đời thì ngắn, những ước muốn của em lại quá dài. Nếu em cứ ngập ngừng, không biết có khi nào những ước muốn thành hiện thực?
Tính ra, em đã đi qua hơn 1/3 chặng đường dài của cuộc đời. 30 tuổi – với một người bình thường là lứa tuổi trưởng thành. Với phụ nữ chúng em, đã là bước sang giai đoạn mới. Không phải là mở đường cho những tương lai tươi sáng, mà là lứa tuổi đã “toan về già” như ông bà ta thường nói. Vậy thì em đã làm được gì?
Có những đêm trằn trọc suy nghĩ, em đếm xem mình đã có những gì trong tay? Một ông chồng- hầu như không tồn tại. Một cậu con trai xinh xắn nhưng bướng bỉnh. Lương hàng tháng tạm đủ nuôi sống bản thân và con mình. Học vấn? Tạm đủ cho công việc hiện tại của em. Không nhà cửa. Không xe cộ. Không yêu thương…
Như thế, với một số người đã là nhiều. Với em lại là quá ít. Em tham lam quá chăng? Không biết thế nào là đủ? Không biết an phận với những gì mình có?
Ngồi một mình trong bóng tối, em nghĩ về những yêu thương đã qua. Hình ảnh của một cô bé – là em trong quá khứ hiện về trong tâm tưởng. Đâu rồi, ánh mắt trong sáng thơ ngây? Đâu rồi, những nhiệt thành của lứa tuổi đôi mươi? Đâu rồi, những quan niệm sống mà em hằng tin tưởng?…
Thấy mình đang thay đổi dần từng ngày. Mặc dù ngoại hình có lẽ không già đi nhiều lắm, nhưng suy nghĩ đã chai sạn. Trái tim không còn dễ dàng rung động trước những câu nói, cử chỉ dịu dàng. Những ánh mắt không còn khiến bước chân em loạn nhịp. Những niềm tin và hi vọng đã lụi tàn. Miệng vẫn có thể nói ra những lời bất cần, nhưng trái tim đã nhiều rạn nứt….
Nhưng ngày hôm qua khiến em bừng tỉnh. Những yêu thương đã qua không thể nào lấy lại. Cuộc sống gia đình như một ly nước đã đầy, ngày hôm qua là giọt nước cuối cùng làm tràn cốc. Nhưng những giọt nước ấy, đã đổ đi thì dù bằng cách nào cũng không thể hốt nó trở lại. Trái tim đã rạn nứt, bằng cách nào cũng không thể khiến nó nguyên vẹn như xưa. Vậy thì em còn chờ đợi làm gì?
Thôi thì những ngày đã qua, cứ coi như em đã sống những tháng ngày không mục đích. Cứ coi như những tháng ngày mơ hồ khiến em lạc lối. Cứ coi như em đã bước ra khỏi con đường phủ đầy sương tối để hướng tới ban mai….
Em tạm biệt những tháng ngày đã qua. Cuộc sống vốn là không chờ đợi. Mà em thì đã đi qua quá nhiều những ngày chờ đợi. Đi qua những năm tháng của tuổi thanh xuân mơ mộng. Đi qua những lựa chọn, những yêu thương vô điều kiện….
1/3 chặng đường đã qua tuy không phải là dài nhưng em lựa chọn dừng bước. Em sẽ sống cho những tháng ngày khác, không có anh! Vẫn sẽ có 1/3 trong đó dành để ngủ. Vẫn sẽ có 1/3 trong đó dành cho công việc. Vẫn sẽ có những tháng ngày em mơ hồ không mục đích. Nhưng chắc chắn trong đó sẽ có những tháng ngày em sống cho riêng em!
 (Sưu tầm)

Đánh mất cô dâu

Mình để lạc mất cô dâu.
wedding Đánh mất cô dâu
Không biết Ngà lẫn vào đâu trong cái đống chữ lộn xộn mà mình vừa viết. Mình đê mê miêu tả cái rạp cưới thơm phức nhựa cây, cổng vòng nguyệt giắt đầy trái và lá đủng đỉnh mà lát nữa cô dâu chú rễ sẽ đứng đó cười toe chụp ảnh. Ngang qua vài mâm nhậu họ đang là đà ca vọng cổ, mình đi vô gian bếp oi khói cùng với tiếng nói cười, mùi hành tỏi. Ai đó nói mẻ rượu cất từ chiều qua tự dưng hơi chua, chắc là trở gió. Hôm qua tro cốt của con gái Tư Thiêm được gởi từ Đại Hàn về tới nhà, thấy mặt thằng chồng con nhỏ dữ dằn nhưng đâu có ngờ hung ác tới mức đó. Hồi tối này thằng chồng say xỉn kiếm chuyện gây lộn đập tan nát mớ chén dĩa úp trên giàn, bữa nay chắc ăn cơm bằng miểng dừa. Rồi một ông già hỏi :
- Vậy chớ con Ngà đâu bây, đàng trai tới trước cỗng rồi mà nó đâu tao không thấy ?
Mọi người ngơ ngác nhìn nhau bảo không biết, mới thấy đây mà. Mình cũng không.
Không phải lần đầu tiên mình để mất nhân vật. Trong những trang viết của mình, từng có một người chạy đò “có một ánh nhìn rờn rợn” chỉ thoáng hiện ra để đưa đôi trai gái qua sông. Một bà thầy bói “mắt đỏ đến tận đuôi, những cái vòng bạc lanh canh không che lấp vết sẹo vắt chéo cổ tay” phán một câu coi chừng hỏa hoạn rồi xách đít đi biệt. Một bầy bướm thả ông chủ tịch xuống làng, ông kẹt ở đó cùng mối tình với cô bé mười một tuổi, độc giả hỏi rồi đàn bướm đi đâu, sao không nhắc lại dù một câu. Đứa bé đi trên xe đò vuốt má cô gái bảo chị đừng khóc, mãi không thấy xuất hiện lại. Người đọc chắc cũng hơi thắc mắc tại sao không viết thêm tí nữa, sao người lái đò có ánh nhìn đó, sao bà già bói toán lại có vết sẹo trên cổ tay, đứa bé kia nhân ái vậy sao không quay lại giúp cho cô gái qua khỏi truân chuyên… Họ hẳn cũng có số phận nhiều u uẩn, nhưng mình để họ vụt qua, chỉ đeo đuổi tuyến tính chính thôi đã mệt phờ rồi.
Nhưng giờ đến nhân vật chính mình cũng để mất. Truyện ngắn có cái tên là “Một đám cưới”, giờ không có cô dâu thì sao thành. Ở dòng thứ năm của trang ba, mình viết Ngà đi làm tóc về, bỗng đứng nấn ná trên bến sông. Ở đó có mấy đứa con nít đang tắm, một chiếc ghe neo sào đậu đằng kia một chút, biết có người vì thấy có khói chảy ngược lên trời, biết là đàn bà vì áo bà ba căng phơi trên cây bẹo. Ngà nhìn nước lắt xắt chảy, nghĩ chỉ hai tiếng đồng hồ nữa mình sẽ có một cái tên khác : vợ thằng Định. Hai tiếng nữa, khi đi đầu trong đoàn rước dâu bước xuống cái bến này, Ngà không hoàn toàn thuộc về mình nữa.
Mình viết đến đó thì mình nghe có tiếng nôn ọe, một người đàn ông xà quần cùng với hai con chó, một con xăng xái liếm vào cái miệng dãi nhớt của anh ta. Mình thấy chi tiết này cũng vui. Cái không khí đám cưới thôn quê nó sinh động là vì những chuyện nho nhỏ vậy. Một anh say khác ngồi nói bộ giận, nói ới Ngà ơi sao lại lấy thằng Định mà không ngó tới anh, nhà anh còn có nhiều đất hơn nhà nó.
Định, nam chính của mình, đi hàng thứ tư trong đoàn rước dâu, thò cái mặt đỏ phừng không biết vì nắng hay vì rượu ra khỏi cái vest xám, không biết thuê ở đâu mà vạt áo dài gần chạm gối, trông hơi luộm thuộm. Anh làm bí thư xã đoàn, sắp tới sẽ lên phó chủ tịch xã, đó là lý do vì sao mấy chị trong bếp tấm tắc, con Ngà có phước lấy chồng làm quan, quan xã cũng là quan, rồi thì lên huyện, tỉnh mấy hồi. Chớ con gái xóm Bưng này không lấy chồng nông dân thì cũng lấy Đại Hàn, Đài Loan, tiền thì nhiều thiệt nhưng xa biệt xứ người, đến mắm sặc mà còn không có mà ăn.
Ngà không biết sướng hay sao mà biến mất ?
Đám cưới nháo nhác. Đàng trai biết chuyện cũng nhấp nhổm đứng ngồi. Tía Ngà mở cả nút áo trên cùng cho dễ thở, hào hển túm lấy mình hỏi giờ tính sao? Mình hỏi lại hồi nhỏ Ngà có thích chơi trốn tìm không? Ông gạt đi, sao tôi biết được? Tôi chỉ có chuyện đi làm lụng kiếm miếng ăn cho tụi nó thôi cũng đắm đuối rồi, hơi đâu để ý nó chơi gì. Má Ngà nói không nhớ hồi nhỏ Ngà sao, bà đẻ con năm một nên lo đứa nhỏ mặc kệ đứa lớn, nó có trốn thì bà cũng đâu rảnh đi tìm, có tìm được cũng đánh đòn mấy roi cho chừa. Ba Ngà nạt ngang, thôi nín đi cái thứ đàn bà không nên thân, có bảy đứa con mà quản không xong. Người đàn bà lủi thủi đi vào bếp.
Ông già dẫn đàng trai cũng chạy lại hỏi mình rằng dẫn thằng cháu ông qua đây để cưới ai bây giờ, cô dâu đâu? Một con người biến mất đâu phải chuyện chơi. Mình bảo mọi người nhớ kỹ coi, Ngà có dấu hiệu gì đặc biệt trước khi biến mất, hy vọng tìm được vài manh mối gì đó gì đó như là báo hiệu như là tiên cảm. Một thím vỗ đùi cái đét nói lúc tối này làm lễ vu quy con nhỏ khóc quá chừng, lấy được một chỗ phước đức thì mắc gì mà khóc? Chị Ngà đang nghén đứa thứ tư, cổ ngẳng mặt xanh ẽo ợt bảo hôm qua lúc rờ những vết nứt trên bụng chị, Ngà thở dài nói làm đàn bà sao khổ vậy. Định kể lần gặp gần nhất là chiều hôm kia, khi thuê đồ cưới, Định bảo dứt khoát không được mặc xoa rê, chỉ nên mặc áo dài thôi, Định thích vậy. Kín đáo và nền nã, da thịt Ngà chỉ của Định thôi. Ngà không cãi gì, những cô gái nhân vật chính của mình thường không nói nhiều, sống nội tâm, cứ tưởng ù lì nhưng thật ra mãnh liệt khó đoán.
Cả cái đám cưới eo sèo, cả một đám đông hân hoan hóa ra cũng ít người nhớ tới Ngà một cách chi tiết ở lần gặp cuối cùng. Gương mặt Ngà khi ấy có tỏ ra lưu luyến không, có bồn chồn không, họ không nhớ. Họ, cũng như mình, mãi chạy theo sự kiện mà quên mất con người. Mình chống chế với mấy ông già cốt cựu xóm Bưng, nhà nước khi hoạch định chính sách cũng nhiều khi quên mất số phận người dân, đâu phải là lỗi gì ghê gớm lắm. Mình sẽ sáng tạo ra một cô Lê cô Lựu nào đó, vốn yêu thầm Định rất lâu, trong lúc chú rể bối rối đã hết lời an ủi, bắt đầu một mối duyên mới. Nhưng nhân vật nam chính của mình nổi quạu :
- Bị cô dâu bỏ chạy trong ngày cưới thì tôi đây cũng mất mặt, rồi ăn nói làm sao với thanh niên trong xã. Ngà phải về để đám cưới suôn sẻ, chị viết sao thì viết.
- Phải đó, hay là cô viết là con Ngà bị ma bắt lạc trong chòm mả, tụi này túa ra đi kiếm được đem về – Tía Ngà gạt mồ hôi, giọng bỗng hụt hơi, đuối dần về cuối – Cô thương tôi với, con Ngà không về tiền đâu mà tôi trả lại cho đàng trai. Tiền lễ bên đó đưa hôm trước tôi đã lấy sửa sang lại nhà cửa hết trọi rồi.
Không phải là không có cách để đem Ngà về. Mình nghĩ hay là nãy giờ Ngà đi gặp lại người yêu cũ đang nằm ủ rủ ca vọng cổ trong căn chòi cất dưới hàng gòn đằng kia. Ngà bảo tụi mình trốn đi đi, nhưng anh chàng kia bảo anh nghèo lắm, biết đi đâu để không đói?! Ngà lấy cùi tay quẹt nước mắt quay về. Truyện vẫn bảng lảng nỗi buồn thôn dã mà không ai biến mất. Hay Ngà mải mê đi từ giã tụi rắn mối, chim sẻ ngoài vườn nên quên mất lễ cưới đang chờ mình. Những con vật đó đã chơi đã trò chuyện cùng cô suốt một đoạn đời, sau lễ cưới này, cô sẽ chuyển qua nói chuyện với bếp núc xoong nồi, với những đứa trẻ con do chính cô sinh ra.
Mình trở lại cái bờ sông mà Ngà đã đứng ở trang hai dòng năm, nhìn nước chảy. Những đứa trẻ ngụp lặn ở đó đã mất biệt, chiếc ghe cũng nhổ sào mang khói đi về phương nào đó. Khúc sông im ắng không người. Mình tự hỏi có khi nào trong lúc mải mê đi theo tiệc tùng rình rang thì những nhân vật phụ của mình đã hành động?
Biết đâu một thằng bé đen trũi bơi đến hỏi chị ơi đi theo em, chơi vui lắm. Ngà gật đầu để nguyên quần áo rẽ nước bơi đi cùng nó. Hoa giắt trên tóc Ngà rơi ra, trôi tấp vào bờ lá.
Biết đâu người đàn bà trên chiếc ghe kia lúc ngang qua đã hỏi, muốn sống đời rày đây mai đó với tôi không? Ngà nói muốn chớ, thèm lắm và nhảy lên mũi ghe khi nó còn chưa chạm tới bờ, chân còn lại Ngà đạp vào bờ cỏ làm rơi tủm vài hòn đất nhỏ xuống sông.
Cái âm thanh cuối cùng mà Ngà nghe được, là tiếng đất rơi tiếng nước chảy, hay tiếng người réo “Ngà ơi Ngà, đàng trai tới rồi nè” ? Những câu hỏi cứ ngoi đùn lên như một ổ mối ngày càng cao, mình càng tức thở. Cái truyện (dự tính là) có hậu này chắc bỏ lửng ở đây, mình không biết có hậu là đưa Ngà trở về (như cổ tích thường viết “họ cưới nhau và sống hạnh phúc đến suốt đời”) hay cứ để Ngà đi vào miền vô tăm tích ?!
Mệt thiệt !
Nguyễn Ngọc Tư

Chủ Nhật, 15 tháng 4, 2012

Mùa hạ hay là mùa nhớ?

Em không gọi mùa hạ là mùa chia tay, em gọi nó là mùa nhớ…
summer 200x300 Mùa hạ hay là mùa nhớ? 

Anh biết không, khi viết những dòng này, buổi trưa đang nồng lên và nó làm em khô khát. Em thấy mình như nổi điên lên vì nóng bức và chật chội. Em thấy mình mỏi mệt giữa đống sách vở ngổn ngang và những nỗi day dứt đến từ không đâu. Em thấy mình lạc lối giữa những nghĩ suy của chính em.

Anh biết không, những cây điệp giờ đã trổ hoa vàng rực, rơi lả tả xuống sân trường làm những chiếc trâm trang điểm duyên dáng cho đám cỏ xanh. Em đi ngang qua ngôi chùa cổ kính, chợt bắt gặp những bông hoa đại từ cuối tháng ba vẫn còn neo đậu lại cần mẫn. Màu hoa đại giờ đã vàng nhạt đầy kiên nhẫn. Em thương loài hoa bình dị ấy quá, không hương sắc, chỉ đứng nép vào mái ngói rêu phong mặc cho nắng khoe những nụ cười vàng óng ả. Anh này, mùa hoa đại vẫn kiên trì ở lại với đời, sao nỗi nhớ trong ta thì cứ tan vào mây khói?

Anh biết không, em đang sắp sửa khóc đấy. Em gọi mùa hạ là mùa nhớ để cố trì níu mình đừng quên. Những kỉ niệm… Em vừa muốn chúng tan ra, vừa muốn chúng cứ ở lại mãi thôi. Và chính vì thế mà em rối bời, chính vì thế mà em càng không thể chịu nổi cái ngột ngạt này, khi mà nắng hong khô và ném em vào tận cùng nỗi nhớ, tỉnh ra thì thấy mình đang quên. Hay là làm một người không ký ức?
Anh này, có bao giờ đi giữa lòng Hà Nội, anh chợt nhẩm vu vơ tên em, có bao giờ anh cảm thấy trong cơn gió mùa hạ đang thổi một chút nỗi nhớ em gửi vào nồng nàn, có bao giờ anh cảm nhận được?

Anh biết không, em đang sống lại ngày xưa, khi mà em quên người ta và để anh bước vào trái tim của mình. Và giờ thì em quên anh, nhưng đã mệt mỏi để mở lòng ra lần nữa. Có lẽ sẽ chẳng bao giờ em có thể tha thiết với ai. Mà có lẽ chẳng bao giờ em hiểu được tình yêu là gì. Vì em chưa biết yêu…
Anh này, mùa hạ là mùa nhớ… Giá mà anh đọc được những dòng viết này của em. Giá mà anh cảm nhận được đó là những dòng em dành cho anh đấy. Giá mà anh biết…
Nhưng vì anh vô tâm, vì anh đáng trách, vì anh là người em ghét nhất trong những người em ghét, chính vì thế mà không bao giờ anh biết, không bao giờ anh hiểu được đâu.
Anh, mùa hạ là mùa nhớ. Đừng bao giờ quên điều đó anh nhé. Mỗi lần đi ngang phố, mỗi làn gió vút ngang qua là một chút buồn, một chút nồng nàn tình em vướng vào anh đó, anh biết không!

Hoàng Lan

Gocsuyngam

Thứ Tư, 11 tháng 4, 2012

Yêu như chưa là yêu

“Vì những chuyện tình vẫn thường là không tên”

love in the sea Yêu như chưa là yêu

Người ta sẽ làm gì trong một ngày gần bão?
Nhiều thứ lắm! Sẽ quấn mình trong một chiếc chăn thật êm, nghe tiếng mưa rào rạt trên mái hiên. Sẽ bất chợt lôi ra chiếc cassette cũ kĩ, tìm một cuốn băng piano của Richard Clayderman, nhập nhằng thêm chút xa xăm từ Bee Gees hay The Beatles. Sẽ đơn giản hơn, tự tìm cho mình một cách café nhỏ, để vừa lẩm nhẩm theo lời Nat King Cole vừa ngắm những hạt mưa vỡ trên khung cửa sổ.

Giả vờ hạnh phúc khi đang buồn
Cũng không phải là khó lắm đâu…

Người ta vẫn thường bảo tôi rằng: Một mình trong mưa luôn là cảm giác buồn nhất. Nhìn quanh quất đâu đó giữa Sài Gòn, ta vẫn thường thấy những nỗi buồn như vậy. Từ lúc vừa xuất hiện, con người và cơn mưa đã tạo nên một cặp hình ảnh huyền thoại trong tập bút kí của nhân loại với tiêu đề tình yêu. Những chuyện tình vẫn thường là không tên, không mang nhiều ý niệm, cũng như ta chưa bao giờ gọi tên là gió, là mây, và hàng trăm nghìn giọt nước nhỏ nhoi đang trút xuống mái hiên kia. Tất cả đều là xa xôi. Là mờ mịt.
Trong một ngày gần bão bên tách café, người ta vẫn thường hay nhìn lại những chuyện tình. Ừ thì, dẫu cho thế nào đi nữa, trên khắp thế gian này người ta vẫn cứ yêu.

***
Năm 5 tuổi, tình yêu là mì trẻ em, là kẹo, là bóng bay anh góp từng hai trăm đồng để mua không biết chán. Là em, cô bé hàng xóm nhìn lo lắng khi thấy anh bị bố tịch thu cả đống “báu vật” để dành ấy. Là ánh mắt lấp lánh của anh khi thấy từng viên kẹo, từng chiếc bong bóng bay từ cửa sổ nhà em sang nhà anh một cách đầy “bí mật”.

Năm 15 tuổi, tình yêu là lá thư đầu tiên anh nhét vào ngăn tủ. Bức thư ướt nhem vì mực, vì mồ hôi tay, vì run và nỗi sợ ai đó bắt gặp sẽ rêu rao ầm ỹ trong lớp học để rồi đỏ bừng mặt vì xấu hổ trước lũ bạn đầu têu. Là cái cảm giác phập phồng khi em vào lớp, mỉm cười như mọi khi rồi chợt nhận ra một cái-gì-đó bên trong ngăn tủ rỗng. Nhưng bên trong nỗi sợ vẫn luôn tồn tại hy vọng, anh biết, hay chí ít, anh tự bắt bản thân phải tin vào những điều như thế…

Hơn một lần con người muốn thời gian ngừng lại. Nhưng sẽ không bao giờ là hiện hữu dòng thời gian, dòng kí ức xoay tròn như mong ước của Naoko trong “Rừng Na-uy”, mười tám đến mười chín, rồi lại quay trở về mười tám… Khi những bước chân vẫn đang dồn về phía hai mươi, yêu là những lúc anh chở em quanh những con phố Sài Gòn đầy nắng, là một góc café bệt nơi anh lặng nghe em nói những điều xa xăm, khó hiểu. Đơn giản hơn, là khi cảm thấy ướt vai mỗi lúc em tất tả chạy lên sân thượng lấy đồ mỗi khi mưa bất chợt. Là hối hả chạy theo (dù biết chả làm được gì đâu). Là sau đó cười toe, khi biết em còn chút dỗi hờn…
Tuổi đá hãy còn buồn, và những tin nhắn, những lá thư tình vẫn nhuốm màu định mệnh. Nhưng từ trẻ con đến người lớn tuổi. Từ suy nghĩ ngốc nghếch đến cảm xúc tinh vi. Em thấy đó. Nhân loại vẫn yêu như chưa là yêu…
Còn tình yêu thì làm bạn với loài người cho đến ngày tận thế.
***
Sài Gòn bão. Tiếng mưa át hẳn những rung động thường nhật của thành phố sôi động và xa hoa này. Đã lâu rồi ta mới lại thấy một Sài Gòn, một người Sài Gòn yếu mềm và lặng lẽ đến như vậy.
Nhưng khi nắng bắt đầu lên, và những kí ức từ miền xa xôi đã phần nào nguôi ngoai trong tiềm thức, ta sẽ thấy nụ cười. Có lẽ vì đời vẫn cần lắm những nụ cười, và sự thật là, anh vẫn luôn cần nhìn thấy em cười, chỉ giản đơn là thế…
May mà có em, để cân bằng được anh trở về từ những cực hạn.
May mà có em, đời còn dễ thương…
Sẽ lại bắt đầu bằng một buổi chiều thật êm, bên gốc lê già đầu ngõ. Khi tiếng mưa đã nhẹ nhõm thấm vào lòng ta, như  những dư âm chìm khuất của một ngày yêu muộn. Lặng nghe em nói và nghe mắt em cười.
Tách cafe ấm lắm. Tay em cũng thế…
“Tìm trong trận bão đêm
Để riêng ta thấy em…”

Dương Hồng Phúc
Gocsuyngam 

Nghe ca khúc 

Hãy Yêu Như Chưa Yêu lần Nào - Thiên Kim


Thứ Ba, 10 tháng 4, 2012

Mùi hương ở lại

scent of women Mùi hương ở lại



Mùi hương là thứ phù phiếm nhưng lại thật nhất trong cảm xúc của người phụ nữ.
Có thể chẳng còn vấn vương với mối tình xưa nữa. Nhưng mùi hương của người đàn ông đó vẫn khiến người phụ nữ là ta bần thần mang theo, dù chỉ đôi lần. Để đến lúc chỉ thoáng nhận ra đã sững sờ cả một thời kỷ niệm với mùi hương cũ lắm quãng ngày đó từng làm ta mê mẩn.

Tôi cứ đinh ninh những mùi hương với tính cách con người. Mùi nồng nàn và trách nhiệm là thứ mùi khiến khứu giác ta không còn hoài nghi nữa. Mà chỉ muốn ôm vào lòng cho trọn vẹn những gần gũi và trao gửi cả cuộc đời này. Mùi hương hiện tại nơi người đàn ông tôi yêu là khắc khoải nhớ nhung, yêu thương chưa phút nào nguội lạnh. Là sự trìu mến và gần gũi khi cạnh nhau, mùi hương tan vào thân thể với thân thể, tan vào những toan lo trong nhau để yêu và thương hơn nữa.



Mùi Hương - Mi Lan



Đêm nào tôi cũng ngủ vùi trong thứ mùi đó. Sự đắm say mê mải yêu thương còn đọng lại nơi giấc ngủ êm đềm và ngọt ngào. Mùi hương của lần gặp trước mà vẫn là mùi hương của ngày hôm nay. Dịu dàng, hạnh phúc. Tôi muốn nói với anh rằng, nếu không có mùi hương của anh, giấc ngủ đối với tôi chỉ còn là nằm xuống và nhắm mắt theo nhịp đồng hồ sinh học. Tôi cuộn mình thư thái như một chú mèo con, rúc rúc vào và gối đầu lên mùi hương nơi cánh tay anh,  quấn mình vào mùi hương của anh.

Với trẻ con, giấc ngủ thường được vỗ về bằng những câu chuyện cổ tích nhẹ nhàng, có chàng hoàng tử khôi ngô bước ra cầm tay nàng công chúa xinh đẹp dắt vào cuộc đời mình và hạnh phúc.
Biết không, giấc ngủ của người phụ nữ đang  yêu chỉ có thể và chỉ nên là sự vỗ về trong mùi hương của riêng người đàn ông đời mình.

Sao tôi muốn đi cùng mùi hương Cherish đến thế. Rằng hãy yêu thương em, hãy nâng niu em và chiều chuộng em. Hãy ấp ủ em trong trái tim anh, anh có hiểu được là em đang khao khát anh trong cuộc đời của em nhiều biết chừng nào không. Mùi hương này nơi em đọng lại cùng hiến dâng bất tận và không hề mơ hồ.
Tôi muốn đi con đường với người đàn ông của tôi trong mùi hương có đôi đó. Gợi tình nhưng không hề nhục dục, đứng đắn mà vẫn đàn bà, tưởng như muốn bỏ quên thời gian trong nụ hôn dài và cái siết tay đầy ẩn ý. Nói làm sao nhỉ, một mùi hương dắt vào cõi yêu đương và gắn kết, dắt về lối nhỏ có ngôi nhà xinh xắn và người phụ nữ đang ôm con đùa bên chồng, cười rạng rỡ. Nói làm sao nhỉ khi đã đi vào một mùi hương và nhận ra nó nói hộ mình những bình yên khát vọng chân thành nhất còn hơn cả những lời thề hẹn.

Tôi không lạc vào nhiều mùi hương trong thời thiếu nữ đôi mươi. Khi tiếng lòng không sao mà rung lên được. Tôi thường lang thang trong thứ mùi hương của riêng mình, mùi ấm nóng và bình lặng cạnh những tách café thâu đêm lặng lẽ mà không hề đơn độc. Cứ hồn nhiên như một lẽ sống.
Trôi dần quãng ngày an nhiên đó là đắm say lòng trong mối tình đầu với người đàn ông như một niềm lạc lõng. Có mùi hương của mực in, mùi chữ trên báo mới còn vương những ngón tay dài và mảnh, dịu dàng vuốt sợi tóc xòa trước mặt tôi trong những chiều muộn bên nhau ăn tối trên phố Nghĩa Tân. Mùi của vội vã nép bên chiếc cổng xanh với giàn hoa nào chẳng biết tên nở từng chùm vàng rực mỗi khi hè đến sau nụ hôn vội ngượng ngùng những đêm chốc lát. Những khoảnh khắc vụt qua đó, mùi hương diệu vợi đó, nồng say, kiếm tìm và e ấp đó… có lẽ là cả đời này tôi vẫn phải hoài nguôi. Mùi hương đầu đời người thiếu nữ, cứ lặng lẽ ồn ào trong sâu thẳm niềm nhớ tinh nguyên. Tôi đã để quên mùi hương đó trong mênh mang hững hờ và trách giận. Và một ngày vô tình đã đẩy ra xa mãi, xa mãi, để rồi chẳng còn bao giờ có thể chạm vào những khắc khoải dịu dàng đó. mãi mãi chỉ còn lại là thứ cỏ xanh nơi trần thế…

Mùi hương hiện tại là thứ mùi hương tôi muốn cả đời này mình lạc bước trong đó. Nồng nàn cương trực, bao dung và chân thành, tin tưởng và bảo bọc. Tôi yêu mùi hương mơn man anh gửi vào sau gáy. Cả những mời gọi lâu dài mà ánh mắt anh nói với tôi nhiều hơn những lời nồng say nói.
Dù có ngồi sau chiếc xe tay ga đắt tiền và vịn eo người đàn ông lãng tử tỏ tình với mình ngọt như thanh socola ngày lễ tình nhân, với hương tóc và mùi của oải hương, đàn hương và gỗ trầm mạnh mẽ, nam tính nói về ước vọng sở hữu tỏa trong gió đến ngạt thở, thì ta cũng chẳng thể nào yêu nổi. Bởi đã trót phải lòng thứ mùi nắng, mùi gió, mùi bụi đường của yêu thương từ đôi cánh tay và vùng ngực rắn chắc, từ tấm lưng trần nhễ nhại mồ hôi của người đàn ông yêu thương ngồi làm việc trong một ngày hè mất điện. Bởi thời đôi mươi đã chỉ là cơn gió trong miền ký ức, bởi quãng đôi tư phải lòng ba mươi, cứ nhẹ tênh mà như định mệnh.
Sau mỗi mùi hương là một câu chuyện kể.

Có mùi hương của gợi nhớ và niềm ngậm ngùi. Sự hối tiếc đến từng ngón tay đan những ngày mùa thu hoa sữa thơm hơn cả một giấc mơ, ngắt từng chùm cắm lọ trong cái tinh nghịch dịu dàng trẻ con.
Có mùi hương sạch sẽ quyến luyến trong những chuyến bỏ trốn đến thành phố đam mê. Nhìn con đường ngập nắng và hàng me xao xác lá từ cửa sổ căn phòng tầng 4, tưởng mình dám từ bỏ tất cả, bao mùa trước mất mát. Tưởng thế thật đấy. Cứ nung nấu thế thật đấy. Rồi chẳng làm được.
Có mùi hương trói ta lại với Hà Nội, mùi hương mà ta biết ta đã chờ từ lâu lắm. Không cần bất kỳ một mùi hương nào khác nữa. Những chiều mùa đông tan làm sớm, anh ùa vào trong cái lạnh vụng về, hôn lên tóc người phụ nữ vừa tan học. Nghe ngoài mái hiên gió mưa thầm thì một câu chuyện của mùi hương cuối.
Có nghe chăng, mỗi mùa đều chở một mùi hương mê đắm. Người đàn ông của tôi chở mùi nồng nồng, mạnh mẽ ngất ngây đánh sực vào mũi tôi khi nụ hôn vừa chạm trong mùa hè buông hoa nhãn đầy thềm. Chở mùi ấm áp, say lòng ủ cả những củ khoai bắp ngô nướng còn nóng hổi trong lần áo khoác khi mùa đông qua ngõ và dừng lại ở bậc cửa căn phòng. Mùa xuân là thứ mùi cuống quýt, mùi của vội vã lao vào và ở đó. Một tháng xa mà tựa cả thiên thu. Còn mùa thu, mùi trà trong căn phòng nhỏ hẹp, chìm vào mắt nhau lời yêu anh dâng đầy nơi đáy mắt…

Mỗi ngày qua, mùi hương lại đong đầy. Ta đã yêu say đắm vậy sao?
Người phụ nữ giờ đây chỉ nhớ về những mùi hương xưa trong một tâm thế nhẹ nhàng, thanh thản. Mùi hương yêu và đôi lứa, và gửi trao là mùi hương hiện tại. Cảm ơn người đàn ông đã ở lại cùng ta với mùi hương đó. Một mùi hương mãi mãi không tan… mà ta chưa từng muốn bỏ quên một ngày nào.
Gocsuyngam

Chủ Nhật, 8 tháng 4, 2012

Yêu như là chưa yêu

“Vì những chuyện tình vẫn thường là không tên”


love in the sea Yêu như là chưa yêu

Người ta sẽ làm gì trong một ngày gần bão?
Nhiều thứ lắm! Sẽ quấn mình trong một chiếc chăn thật êm, nghe tiếng mưa rào rạt trên mái hiên. Sẽ bất chợt lôi ra chiếc cassette cũ kĩ, tìm một cuốn băng piano của Richard Clayderman, nhập nhằng thêm chút xa xăm từ Bee Gees hay The Beatles. Sẽ đơn giản hơn, tự tìm cho mình một cách café nhỏ, để vừa lẩm nhẩm theo lời Nat King Cole vừa ngắm những hạt mưa vỡ trên khung cửa sổ.
Giả vờ hạnh phúc khi đang buồn
Cũng không phải là khó lắm đâu…

Người ta vẫn thường bảo tôi rằng: Một mình trong mưa luôn là cảm giác buồn nhất. Nhìn quanh quất đâu đó giữa Sài Gòn, ta vẫn thường thấy những nỗi buồn như vậy. Từ lúc vừa xuất hiện, con người và cơn mưa đã tạo nên một cặp hình ảnh huyền thoại trong tập bút kí của nhân loại với tiêu đề tình yêu. Những chuyện tình vẫn thường là không tên, không mang nhiều ý niệm, cũng như ta chưa bao giờ gọi tên là gió, là mây, và hàng trăm nghìn giọt nước nhỏ nhoi đang trút xuống mái hiên kia. Tất cả đều là xa xôi. Là mờ mịt.
Trong một ngày gần bão bên tách café, người ta vẫn thường hay nhìn lại những chuyện tình. Ừ thì, dẫu cho thế nào đi nữa, trên khắp thế gian này người ta vẫn cứ yêu.
***
Năm 5 tuổi, tình yêu là mì trẻ em, là kẹo, là bóng bay anh góp từng hai trăm đồng để mua không biết chán. Là em, cô bé hàng xóm nhìn lo lắng khi thấy anh bị bố tịch thu cả đống “báu vật” để dành ấy. Là ánh mắt lấp lánh của anh khi thấy từng viên kẹo, từng chiếc bong bóng bay từ cửa sổ nhà em sang nhà anh một cách đầy “bí mật”.
Năm 15 tuổi, tình yêu là lá thư đầu tiên anh nhét vào ngăn tủ. Bức thư ướt nhem vì mực, vì mồ hôi tay, vì run và nỗi sợ ai đó bắt gặp sẽ rêu rao ầm ỹ trong lớp học để rồi đỏ bừng mặt vì xấu hổ trước lũ bạn đầu têu. Là cái cảm giác phập phồng khi em vào lớp, mỉm cười như mọi khi rồi chợt nhận ra một cái-gì-đó bên trong ngăn tủ rỗng. Nhưng bên trong nỗi sợ vẫn luôn tồn tại hy vọng, anh biết, hay chí ít, anh tự bắt bản thân phải tin vào những điều như thế…
Hơn một lần con người muốn thời gian ngừng lại. Nhưng sẽ không bao giờ là hiện hữu dòng thời gian, dòng kí ức xoay tròn như mong ước của Naoko trong “Rừng Na-uy”, mười tám đến mười chín, rồi lại quay trở về mười tám… Khi những bước chân vẫn đang dồn về phía hai mươi, yêu là những lúc anh chở em quanh những con phố Sài Gòn đầy nắng, là một góc café bệt nơi anh lặng nghe em nói những điều xa xăm, khó hiểu. Đơn giản hơn, là khi cảm thấy ướt vai mỗi lúc em tất tả chạy lên sân thượng lấy đồ mỗi khi mưa bất chợt. Là hối hả chạy theo (dù biết chả làm được gì đâu). Là sau đó cười toe, khi biết em còn chút dỗi hờn…
Tuổi đá hãy còn buồn, và những tin nhắn, những lá thư tình vẫn nhuốm màu định mệnh. Nhưng từ trẻ con đến người lớn tuổi. Từ suy nghĩ ngốc nghếch đến cảm xúc tinh vi. Em thấy đó. Nhân loại vẫn yêu như chưa là yêu…
Còn tình yêu thì làm bạn với loài người cho đến ngày tận thế.
***
Sài Gòn bão. Tiếng mưa át hẳn những rung động thường nhật của thành phố sôi động và xa hoa này. Đã lâu rồi ta mới lại thấy một Sài Gòn, một người Sài Gòn yếu mềm và lặng lẽ đến như vậy.
Nhưng khi nắng bắt đầu lên, và những kí ức từ miền xa xôi đã phần nào nguôi ngoai trong tiềm thức, ta sẽ thấy nụ cười. Có lẽ vì đời vẫn cần lắm những nụ cười, và sự thật là, anh vẫn luôn cần nhìn thấy em cười, chỉ giản đơn là thế…
May mà có em, để cân bằng được anh trở về từ những cực hạn.
May mà có em, đời còn dễ thương…
Sẽ lại bắt đầu bằng một buổi chiều thật êm, bên gốc lê già đầu ngõ. Khi tiếng mưa đã nhẹ nhõm thấm vào lòng ta, như  những dư âm chìm khuất của một ngày yêu muộn. Lặng nghe em nói và nghe mắt em cười.
Tách cafe ấm lắm. Tay em cũng thế…
“Tìm trong trận bão đêm
Để riêng ta thấy em…”
Dương Hồng Phúc
Gocsuyngam

Tình và Bạn

Sai lầm của tôi là đã tin vào một điều mà, giờ đây nghĩ lại, tôi tự hỏi nó đã bao giờ có thật. Tôi đã tin vào tình bạn. Giữa tôi và bạn.
believe in love Tình và Bạn
Tôi đã tưởng mình tìm được tri kỷ, bởi khái niệm tri kỷ đối với tôi không phải là một nửa yêu thương của đời mình (tôi nào dám mơ ước tới điều cao siêu xa xỉ như thế, mà chắc gì là tồn tại), mà chỉ đơn giản là một người tôi có thể tin và chia sẻ mọi thứ. Tôi đã nghĩ chúng ta có nhiều điểm tương đồng. Tôi đã tin, rằng bạn cũng giống như tôi, một kẻ cô đơn tìm thấy một tâm hồn đồng điệu, giống hoàn cảnh, để có thể chia sẻ với nhau những điều đồng cảm. Tôi đã muốn tin mọi điều bạn chia sẻ, tôi đã muốn tin vào tình cảm tâm tư mà bạn dành cho tôi.
Có lẽ bạn chẳng bao giờ biết được tôi đã có những lúc hạnh phúc như thế nào khi ở bên bạn. Tôi đã tâm sự rất nhiều, chia sẻ mọi suy nghĩ với bạn. Có lẽ chưa bao giờ tôi bày tỏ lòng mình với ai khác nhiều hơn thế, như đối với bạn. Và đó là lúc tôi từ bỏ lớp vỏ bọc tâm hồn mình ra, để mạo hiểm mở cánh cửa lòng mình cho bạn bước vào, dù bạn chẳng cần phải xin phép hay đòi hỏi. Tôi đã thấy mình trở nên yếu đuối và nhạy cảm như thế nào khi gần hết tâm hồn mình phơi bày ra trước một tâm hồn khác mà tôi đã nghĩ là đồng cảm. Bạn biết cảm giác lúc đó như thế nào không, giống như làn da mình là một lớp thủy tinh trong suốt mỏng manh vậy.
Có lẽ bạn chẳng biết được tôi đã vui như thế nào khi mỗi ngày đều có bạn hỏi han trò chuyện. Bạn chẳng hiểu được là lần đầu tiên trong những năm tháng cô đơn ấy của mình, tôi đã biết cảm giác thế nào là được người khác quan tâm. Và để rồi sau đó tôi đã ước mình thà là chưa bao giờ trải qua cảm giác đó để khỏi phải buồn đau, khỏi phải bị dày vò bởi sự trống trải khi mất nó.
Bạn chẳng biết được đâu vì tôi đã bao giờ nói bạn biết, bạn đã bao giờ thật sự lắng nghe tôi?!… Bạn chẳng biết được đâu bởi chính bản thân tôi còn chẳng nhận biết được cảm xúc đó của mình nữa là. Phải, tôi đã quá vô tư, quá hồn nhiên tự huyễn hoặc bản thân rằng đó chỉ là tình bạn thật sự và đơn thuần. Và rồi khi mọi thứ sụp đổ, tôi nhận ra tôi đã tự lừa dối bản thân để tin vào những điều tôi tự vẽ lên. Mà trước đó tôi đã phớt lờ cảm giác của mình, phớt lờ một tiếng nói cảnh giác sâu thẩm đâu đó, phớt lờ lý trí và để con tim tin vào điều mà tôi muốn tin. Và như vậy tôi đã nghi ngờ tình bạn, mà một khi có sự ngờ vực thì nó đã không còn là tình bạn nữa rồi, nhưng tôi nào đâu biết…
Cảm giác như thế nào khi đột nhiên im lặng, không liên lạc, không hồi âm trong khi trước đó, chúng ta trò chuyện với nhau mỗi ngày?!. Tôi nghĩ điều này bạn hiểu vì bạn từng trải nhiều hơn tôi mà phải không?! Nhưng đối với bạn lúc đó, có lẽ chẳng là gì đâu bởi vì bạn còn có nhiều mối quan tâm còn có ý nghĩa hơn là một-đứa-bạn-để-nói-chuyện-mỗi-khi-chán chẳng có gì khác để làm chăng? Còn đối với tôi, cái thế giới tốt đẹp mà tôi tự đặt tên ‘tình bạn’ thì đã sụp đổ. Đắng cay thay, đó cũng là lúc tôi nhận ra mối dây liên kết giữa tôi với những người bạn khác đang nới lỏng đi rất nhiều. Đó cũng là lúc tôi nhận thấy mọi nỗ lực vô vọng của mình khi níu kéo một đầu sợi dây mà đầu kia cứ nới lỏng tay dần và từ từ trôi tuột ra xa.
Tôi hiểu đó là điều tự nhiên không thể tránh khỏi khi con người ta lớn lên, nhưng một con người yếu đuối như tôi đã không thể dễ dàng chấp nhận. Tôi đã tiếp nhận thực tế một cách đắng cay và khó khăn. Và càng đau hơn khi niềm tin và niềm an ủi duy nhất của tôi, là sự quan tâm của bạn, cũng tan biến. Tôi thấy mình chới với trong ngập ngụa sự thất vọng và nỗi cô đơn. Giờ đây nghĩ lại, tôi vẫn không ngờ mọi sự lại trở nên nông nỗi như vậy. Tôi vẫn không hiểu làm thế nào mà một con người có thể thay đổi đến như thế? Tôi vẫn không biết những điều tốt đẹp mà chúng ta đã từng chia sẻ (hoặc tôi tin tôi đã từng có) là sự thật hay chỉ là do cái tâm hồn nhạy cảm vớ vẩn của tôi dựng lên? Tôi vẫn muốn tin vào phần tốt đẹp hơn của con người của sự việc mà. Tôi đã sống những tháng ngày trong nỗi khắc khoải của hàng tá câu hỏi chưa bao giờ được hỏi. Tôi đã khổ sở làm quen với sự im lặng đã đẩy chúng ta ra xa khỏi nhau mãi mãi. Và thế là hết! Bạn đã đánh mất tôi cũng như tôi đã để mất đi một người bạn mà tôi đã từng cho là tri kỷ.
Dù sao tôi vẫn luôn thật lòng mong bạn đang sống tốt. Bởi đó chính là điều tôi đang cố gắng, sống tốt một cuộc-sống-không-có-bạn. Tôi không nhớ bạn đâu, tôi chỉ nhớ người mà tôi đã nghĩ bạn đã từng là như vậy thôi… Nhưng giờ đây thật sự còn điều gì có ý nghĩa nữa chăng?!

Gocsuyngam

Thứ Sáu, 6 tháng 4, 2012

Chưa bao giờ kết thúc…

Xe dap 199x300 Chưa bao giờ kết thúc...

Em thường hay bảo tôi là một người thích hoài niệm. Tôi cười, vì có nhiều điều ta phải xin lỗi quá khứ. Có nhiều lúc hiện tại thật mệt mỏi, ta cầu cạnh quá khứ. Có nhiều điều ta còn mãi hối tiếc vì chưa thực hiện được. Hoài niệm cũng chẳng có gì đáng trách, và em là một phần trong kí ức học trò làm tôi phải khắc ghi.
Người ta hay nói “tình yêu học trò”. Tôi không thích dùng từ “yêu” mà chỉ là “thích”, là “cảm mến”, là “xao động” vì số phận cho những đôi giữ trọn vẹn tình cảm đó lâu bền theo năm tháng, cao đẳng rồi đại học, đi làm rồi lấy nhau ít lắm. Và cái ngày đó, tôi khẳng định với mình và với em trong những dòng nhật kí của tôi là.. không hề
Ngày 19 tháng tư, năm 2006, tôi gặp em trong một chiều gió mạnh. Thư viện trường lúc bốn giờ ít người lắm! Tôi đến cô thủ thư để trả cuốn sách toán và ba cuốn truyện Nguyễn Nhật Ánh. Nhưng trước mặt tôi không phải cô, mà là em đang một tay chống cằm, một tay còn cầm bút trên cuốn vở ghi chi chit những câu danh ngôn. Cái cách ngủ gục thường thấy khi thầy cô giảng bài thế nào là em y chang thế. Có lẽ, ngày gió làm em buồn ngủ. Nhưng lại làm xao động.. cái không khí quanh tôi. Không đánh thức em, tôi ngồi một góc gần đó, đọc lại vài đoạn trong “Còn chút gì để nhớ” của Nguyễn Nhật Ánh. Lâu lâu lại quay sang em. Tóc thắt bím, nhưng chắc ngắn quá nên rơi vài lọn tóc. Ngón tay lem mực, mà giờ này ai còn xài bút mực nữa chứ? Đôi lông mày em chau lại. Chắc là hồn đang bay đi đâu rồi. Cái mũi không cao lắm, nhưng hài hòa với gương mặt. Hai chân đang chéo lại. Nhìn em quen quá! Em tỉnh ngủ vì một cái gục đầu khá mạnh. Chắc là bối rối lắm khi thấy tôi đang tròn mắt nhìn em. Và khoảnh khắc ấy thật đẹp! Cơn gió ngoài kia dường như thổi mạnh hơn.
Em nhỏ hơn tôi một lớp. Tôi tầng trên, em tầng dưới. Giờ ra chơi nào tôi cũng đứng ở lang can rồi nhìn xuống trước khi đi đá cầu cùng đám bạn. Em hay nhìn về cây bàng đang trổ bông li ti, cầm quyển sách lẩm nhẩm. Em hay xoắn tóc trong ngón tay. Chúng tôi thường gặp nhau vào cái giờ thư viện ít người ấy, hai lần một tuần. Em đưa cả đống bài tập em nghĩ nát óc không ra. Tôi hỏi em cách làm thế nào để viết thật nhanh và mượn cuốn dẫn chứng em viết ngày hôm ấy để học thi tốt nghiệp. Tôi đã từng hỏi:
- Em có tin vào tình cảm học trò không?
- Cái đó còn tùy anh có muốn nắm giữ nó hay không
Em đã để một câu trả lời mở cho tôi. Mà cũng đúng! Cứ đi đi, rồi sẽ đến. Chỉ cần hiểu nó không bền vững, đến khi không giữ được thì buông tay. Hóa ra, tôi chỉ sợ tổn thương mình, và mất thời gian của em
15 tháng bảy, năm 2007, thế là em đã thi đại học xong. Tôi vẫn chưa có câu trả lời nào để khẳng định niềm tin vào tình yêu tuổi học trò. Em cũng bình thản đi bên tôi suốt khoảng thời gian hai năm ấy như một người bạn, một người em, một người tri kỉ. Tôi cũng chưa hề nghe em nói về những lăn tăn của mình. Chúng tôi vẫn phấn đấu và cạnh tranh với nhau, dù là trong suy nghĩ, xem ai sẽ hơn ai.
Tháng sáu, năm 2011, sau rất nhiều thăng trầm trong cuộc sống hai đứa. Va vấp nhiều, ngờ vực cũng nhiều. Cũng có người đến rồi đi, rung động và chấp nhận cũng có, nhưng đều như cơn gió thoảng qua. Hôm nay cũng là một chiều gió rất mạnh. Tôi nhớ em nhưng không vì bất cứ lí do gì. Chạy đến thì em đang ngồi ngoài hiên. Cây bằng lăng trước đường đang rơi những chùm hoa tím ngắt.

- Em đang nghĩ gì thế?
- Chỉ là một giai đoạn nữa sắp qua, chỉ vậy thôi
- Cảm giác của em bây giờ là gì?
- Nhớ về cách đây bốn năm. Thời gian có thể thay đổi làm ta lớn lên. Nhưng hình như không thể biến chuyển cái cảm giác nao nao này khi nhớ lại. Em thấy rõ ràng lắm.
- Em còn nhớ câu hỏi của anh không? Em có tin vào tình cảm học trò không ấy
- Cái đó còn tùy anh có muốn nắm giữ nó hay không, em đã trả lời như thế
- Vậy nếu anh nói với em thế này. Em hãy yêu người hiểu mình, hãy yêu người là tri kỉ của mình vì sẽ có nhiều lúc ta ngờ vực, tức giận, thậm chí là gây gỗ, nhưng nếu hiểu nhau, ta có thể đem lại, ta có thể kìm chế và biết cách làm cho nhau không tổn thương.
- Anh đang nói gì thế?
- Em có nhớ phim The Notebook không? Tiểu thuyết của Nicholas Sparks mà em thích ấy. Họ đến với nhau ở cái tuổi mười bảy. Và cho dù bảy năm hay mười năm, có trải qua gây gỗ, gẫy đổ, chờ đợi, hiểu lầm và bị ngăn cách. Cho dù cuối đời bệnh mất trí nhớ đã làm bà quên luôn cả ông và những đứa con. Một câu nói anh thích nhất của Noah: “Này các con, đó là người bố yêu quí. Bố sẽ không rời bỏ bà ấy. Đây là nhà của bố, mẹ con..là nhà của bố.”  Em lại thích cái đoạn khi Noah đưa Elly dạo trên sông, vào vùng hồ nước đầy thiên nga đang di trú. Chúng sẽ trở về nơi mà chúng đến, cảnh ấy thật tuyệt. Và nếu trong tương lai, ở một nơi nào xa đó, chúng ta gặp nhau trong một cuộc sống mới. Anh sẽ cười với em. Hãy nhớ chúng ta đã cùng nhau đi xuyên qua những tàng cây trong mùa hè thế nào. Chúng ta học từ nhau, và cùng lớn lên trong tình yêu.
- Lại là một lời thoại nữa à?
- Và đó là điều mà anh muốn nói với em
- Anh không sợ là chúng ta sẽ mất đi tình bạn sao?
- Không! Vì chúng ta hiểu nhau. Câu trả lời của em là gì?
Đó là mùa hè cuối cùng của anh, khi gặp em trong thư viện. Và chưa bao giờ kết thúc, vì bây giờ, chúng ta….chỉ mới bắt đầu.
[sưu tầm bằng cách nghe rồi chép lại]

Thứ Hai, 2 tháng 4, 2012

Hà Nội gió, mưa và anh

Em đến với Hà Nội từ lúc gió đông vẫn còn căm căm rét đến tận khi hoa sưa nở trắng trên những phố phường. Nhưng hà Nội trong em là nhiều mưa, nhiều gió và có anh.


hoa sua Hà Nội gió, mưa và anh

Có những ngày chủ nhật mưa em cùng anh hẹn hò ở một quán trà đá. Mưa ướt lạnh vai em, cốc  trà lạnh trên tay em nhưng nhìn dòng người hối hả, nhìn gương mặt thân thương của anh em thấy lòng ấm lạ.
Rồi có những đêm mưa bất chợt, em thu mình trong chăn đợi anh về. chiếc chăn bông dường như không đủ ấm nên em phải co ro trong nỗi khắc khoải đợi chờ. Em lẩm nhẩm câu hát “Ngoài trời mưa gió tội lắm đôi vai gầy…” Anh trở về, trên vai còn đọng những giọt nước mưa, em vội vàng ôm anh thật chặt như muốn đẩy tất cả gió mưa ra sau cánh cửa khép hờ kia. Em áp bàn tay ấm của mình lên má anh lạnh buốt mong sao hơi ấm lan đến tận tim.
Những ngày không mưa Hà Nội xạc xào gió. Gió thả những lá xà cừ xoay xoay rồi chao nghiêng xuống con đường nhỏ, Có  hôm về nhà em thấy trên cặp còn vương một chiếc là vàng, em gọi đó là quà của “Phố.” Gió mang theo cả cái rét tưởng chừng đã xa của mùa đông. Em khoác thêm cho mình chiếc áo to sụ của anh. Em thấy mình lọt thỏm trong lòng anh khi lượn xe vòng vòng kệ cho gió ùa đến, gió trêu, gió hát. Anh cười bảo “Trẻ con nhà anh” rồi vòng tay ôm em chặt hơn.
Hà Nội bao ngày gió mưa là thế nhưng em không thấy lạnh, em không sợ ướt bởi lẽ em có anh rồi và chỉ thế thôi là đủ.
Sáng nay, một mình em hát “Tháng tư về, gió hát mùa hè…”  Bỗng thoáng giật mình, nắng hạ hanh hao sắp sang. Một lúc nào đó cho em về lại với gió mưa để thấy gần anh hơn, được không anh?
Hồng Hạnh
Gocsuyngam





Bút chấm đọc Popodoo Kids cho bé học giỏi hơn

Bút chấm đọc Popodoo cho bé học giỏi hơn. Bút Popodoo còn gọi là bút Popodoo Kid cho bé học hiệu quả hơn. Với những thiết kế đơn giản bút chấm đọc hiệu quả. Bút không cần phải chấm vào bìa sách nhưng vẫn có thể đọc được hiệu quả tức thì.
Bé có thể học qua các công cụ của bút:

-         Qua các sổ tay bài hát.
-         Qua các câu chuyện cổ tích
-         Qua các quyển giáo trình anh ngữ
-         Bài tập nhận diện hình ảnh và âm thanh để ghép hình
-         Các tấm Poster dán tường
-         Thẻ từ vựng phong phú
-         Các tấm Sticker – Phương pháp học trực quan sinh động
-         Cuốn tập tô màu phát ra âm thanh để bé vừa chơi vừa học
-         Đĩa CD bài hát và câu chuyện cổ tích




Chủ Nhật, 1 tháng 4, 2012

Chúng ta chưa thật sự vì nhau

Chiều nay cũng như mọi chiều, hết việc ở cơ quan, nhưng em không về, mà em chạy thật nhanh đến nơi đầu tiên mình gặp nhau như cố gắng tìm lại hơi ấm của anh, hình ảnh quen thuộc của anh nơi quán xưa đầy kỉ niệm.
Nhặt chiếc lá cuối cùng của mùa xuân trên lòng bàn tay, cảm giác như mình đang cầm trên tay những niềm riêng không dứt, cảm giác như mình sắp mất đi một thứ gì đó rất quan trọng. Và em biết “mất anh” là điều hoàn toàn có thật!


Nhưng sao em lại không thấy buồn. Ánh mắt em ném vào khoảng không những cái nhìn vô hồn, vô cảm. Khi người ta rơi vào hoàn cảnh như em, một là đau, hai là khóc, ba là ngã quỵ, kiệt sức. Còn em, sao có thể bình thản, đón nhận tất cả như không hề có chuyện gì xảy ra, như tình vẫn còn bên em, chưa hề tan biến.
Chẳng lẽ dối lòng em lại chẳng thấy đau?
Chẳng lẽ có lúc em lại phải đối mặt với một tâm hồn rỗng tuếch, không phải là em. Cảm xúc thật của em, tình yêu nồng nàn của em, sao lại cứ mãi chạy trốn em! Và sao em lại cứ cố gắng xô đẩy tình yêu ngày một xa em như thế.
Để làm gì? Để được gì cơ chứ?
Mưa! Lạnh! Buồn…
Nhìn người ta từng đôi đi bên nhau, em chạnh lòng chua xót!
Cảm thấy một nỗi đau nhói, thẳm sâu trong tâm hồn…
Kỉ niệm chợt ùa về…
Em muốn gọi tên anh! Nhưng không thể…
Anh ở gần đây nhưng lại như rất xa, xa vời vợi…
Em thấy buồn… Chẳng lẽ anh chấp nhận buông tay, làm theo cái yêu cầu “gàn dở” của em.
Chẳng lẽ chúng ta cứ mãi cố chấp không chịu hiểu nhau?
Chẳng lẽ chúng ta cứ thừa nhận mình sai, nhưng chẳng bao giờ chịu sửa sai?
Chẳng lẽ, nhường nhịn tình yêu một bước khó với anh đến như vậy sao?
Em nhớ anh… nhớ tất cả những kỉ niệm của chúng ta, nhớ những lá thư anh viết cho em, nhớ những buổi hẹn hò trước kia, nhớ những buổi chiều anh chở em lòng vòng dạo chơi trên phố, nhớ những đêm mưa được anh nắm tay ủ ấm cho em… nhớ nhiều…nhiều lắm!
Ngoài trời, mưa vẫn không dứt…
Nỗi nhớ anh cồn cào cấu xé tâm can em…
Em ước gì có thể chạy đến bên anh trong lúc này, được gục đầu vào vai anh và òa khóc nức nở, khóc như chưa bao giờ được khóc, chỉ vì em đã quá mệt mỏi, có quá nhiều chuyện buồn xảy ra khiến em cảm thấy cuộc sống khó khăn và ngột ngạt khi để mất anh.
Em muốn tìm anh! Nhưng bờ vai anh, tâm hồn anh dường như đã thay đổi, em cảm nhận được tất cả những sự thay đổi ấy. Ánh mắt anh lạnh lùng hơn, lời nói anh phũ phàng hơn, sự quan tâm của anh dường như đã đổi hướng… Em lo sợ khi nhận thấy em sắp mất đi một thứ rất quan trọng…
Niềm tin anh mong manh hơn, sự quyết đoán của anh do dự hơn, tình yêu dành cho em mờ nhạt hơn. Đó là lúc em hiểu tình yêu của em đang đứng bên bờ thử thách. Vượt qua được thử thách đó, em sẽ có tất cả, có anh, có lại cả nụ cười… Nhưng có khi nào vượt qua được thử thách, em vẫn mất anh và con đường anh đi không còn mở lối đón em cùng đồng hành bên anh nữa.

waiting Chúng ta chưa thật sự vì nhau

Khi em viết những dòng này, ngoài trời vẫn đang mưa, hi vọng những cơn mưa cuối xuân sẽ lấy đi dùm em tất cả: nỗi buồn, niềm đau, nỗi cô đơn, sự phiền muộn và cả những hoài nghi vào cuộc sống.
Nếu như khi nàng xuân hồng qua đi, anh cùng tình yêu của em vẫn chưa quay trở về, em vẫn sẽ chờ đợi ngày hạnh phúc đó.
1 mùa xuân… 2 mùa xuân… 3 mùa xuân… thậm chí nhiều hơn thế nữa, em cũng vẫn sẽ chờ.
Em không chúc anh hạnh phúc bên người khác nữa đâu vì em tin em sẽ lại là người mang đến hạnh phúc cho anh.
Em không cầu chúc anh có ngọn lửa sưởi ấm khi ta xa nhau, vì em muốn chính em là ngọn lửa ấy… lặng lẽ sưởi ấm cho trái tim anh!
Không biết anh có cảm nhận được tấm chân tình em dành cho anh hay không? Còn với em, em tin một điều: “Những gì của mình sẽ mãi mãi là của mình. Dù trải qua bao nhiêu sóng gió, cuối cùng, chàng hoàng tử cũng sẽ ngỏ lời cầu hôn công chúa”.
Những ngày xa anh, buồn, một mình em trầm mình đi dưới cơn mưa lạnh lẽo, cũng là lúc, em học được từ cuộc sống một bài học và ngày từng em cố gắng nghiền ngẫm bài học ấy để động viên chính bản thân mình: “Bí quyết để giữ gìn tình yêu là: yêu chân thành và tin tuyệt đối”.

Thứ Sáu, 30 tháng 3, 2012

Em như là...


Những ngày tháng đi qua tôi đã gặp nhiều người, quen với nhiều người, và đi qua cũng nhiều người. Mỗi người có một góc trong tôi mà ở trong từng góc nhỏ ấy những kỷ niệm, những yêu thương hờn giận, vui buồn được gói ghém. Cuộc sống của tôi gắn liền với hoa và cỏ đến mức tôi không hiểu bây giờ tôi sẽ như thế nào nếu tôi không sinh ra và lớn lên trong cái thể giới của đồng cỏ và hoa ấy. Để hôm nay tôi ngồi hát lại lời của một người họ Trịnh…
Tuổi nào nhìn lá vàng úa chiều nay
Tuổi nào ngồi hát mây bay ngang trời
Tay măng trôi trên vùng tóc dài
Bao nhiêu cơn mơ vừa tuổi này
Tuổi nào ngơ ngác tìm tiếng gió heo may…
Thì tôi chợt nhận ra rằng mỗi người đến trong đời mang cho tôi một đoá hoa, mỗi đoá hoa mang trong nó một nhạc điệu riêng lắm.
Blog này dành tặng cho những người đã mang hoa đến ấy, tặng cho những đóa hoa tôi được nhận trong đời như một lời cảm ơn vì đã mang đến cho thế giới của riêng tôi những màu sắc và thanh âm để viết nên bản nhạc cuộc sống.
“…Cảm ơn ý tưởng của Meo Meo…”
em se khong quen Em như là
Em như là nắng. Nắng mang cái ấm áp, dịu dàng tỏa khắp thế gian. Nắng hết nhảy nhót trên từng hàng cây, kẻ lá lại tung tăng nô đùa trên thảo nguyên bát ngát, rọi vào từng nẻo xa khuất nơi sâu thẳm tâm hồn anh. Tia nắng thật ấm áp, tia nắng thật hiền hòa. Nhưng khi anh đưa tay ra, muốn giữ lại nắng cho riêng mình thì nắng lại trôi đi, xuyên qua từng kẽ tay rồi in vào lòng đất…Chỉ còn lại anh, tâm hồn u uất mệt nhoài … còn vương màu của nắng…
Em như là mưa. Những giọt mưa tí tách bắn tung tóe vào ô cửa nhỏ, xoa đi cái oi bức, nóng nực của trời hè, lau đi lớp bụi mờ đang phủ trong lòng anh. Đã bao lần anh nằm nghe tiếng những giọt mưa rơi ngoài hiên vắng…tiếng mưa như lắng đọng trong không gian, âm vang vào anh một thứ cảm giác lạ lẫm và rồi…anh chợt mỉm cười…. Nhưng khi anh muốn ôm mưa vào lòng, hạt mưa lại hững hờ trôi đi, tan dần vào đất mẹ bao la…
Em như là tuyết. Tuyết trắng cứ mãi nô đùa trên trời cao, tiếng cười đùa vỡ òa trong không gian. Anh biết rằng nơi đây chẳng thể nào có tuyết, có chăng chỉ là cái hiu hiu rét của trời vào đông, có chăng chỉ là hình ảnh lũ trẻ co mình trong chiếc áo ấm… nhưng nghĩ về em, anh lại mơ thấy giấc mơ về một vùng đất bao la, trắng màu của tuyết, một vùng đất mà anh mãi sẽ chẳng bao giờ với tới được…Cách duy nhất để giữ mãi tuyết ở bên là ghi hình ảnh bầu trời trắng xóa, có tuyết lất phất bay vào trong miền kí ức…
Em như là gió. Gió thổi vào đời anh những ngọt ngào ý vị, ngọn gió nâng tâm hồn anh bay vào miền hư ảo. Nhưng gió rồi sẽ trôi đi. Nếu còn lại, có chăng chỉ vương vấn đâu đó trong không gian thứ mùi hương dìu dịu. Anh vội vã đi khắp nơi kiếm tìm gió nhưng rồi chợt nhận ra…muộn mất rồi còn đâu…
Em như là mây. Đám mây bồng bềnh trôi ngang đời anh. Đám mây bay đi bay đi, tìm về thung lũng hoang vu. Đám mây ở đó, đợi chờ. Nhưng anh biết rằng người mà đám mây chờ đợi mãi sẽ không phải là anh. Đám mây thật gần, nhưng khi đưa tay ra với lấy, anh mới biết là mình mãi sẽ chẳng bao giờ có thể chạm vào. Và anh ở đó, chỉ biết giương đôi mắt phàm trần ngước nhìn lên trời cao, chỉ biết thầm hy vọng, cảm thấy sao mình thật bất lực…
Thời gian cứ lững lờ trôi đi và chẳng bao giờ dừng lại đợi chờ ai đó, hay đó là cách con người nghĩ về thời gian, con người rồi một ngày sẽ bị cuốn đi theo vòng quay cuộc sống, về những phương trời khác nhau, những bến bờ khác nhau, em có thể là nắng, là mưa, là gió…là bất cứ điều gì nhưng chỉ một điều không bao giờ thay đổi, đó là: Anh vẫn yêu em…
Rồi đến lúc nào đó, linh hồn vẩn vơ nhỏ bé của anh sẽ rời xa mãi mãi, len lỏi vào không gian, như ánh đom đóm leo lét giữa bầu trời bất tận, chỉ lập lòe trong tăm tối của cõi hư vô. Không biết lúc đó, liệu có ai rõ những giọt nước mắt thương xót lên nấm mồ lạnh lẽo của anh hay không, hay cứ để anh mãi cô quạnh nằm yên trong đất mẹ. Còn em, lúc ấy, em sẽ ở đâu?…

Thứ Tư, 28 tháng 3, 2012

Hoài niệm

…Dành tặng cho Meo Meo,
…Tất cả rồi sẽ ra đi, chỉ còn tình người ở lại…
Chẳng hiểu sao hôm nay lại nhớ đến bạn

Ngày… Tháng … Năm…
Nó ngắm nghía mình trong gương. Trông cũng không tệ, nó thầm nghĩ. Sau một tuần vật vã, lăn lê bò lết, cuối cùng nó cũng đã hoàn thành xong khóa học quân sự hè ở trường. Lên lớp 10, mọi việc điều đổi khác. Xa mái trường cấp hai thân thương, xa cái căn tin mà cứ mỗi giờ ra chơi bọn nó lại tụm năm tụm ba lại bên mớ cóc ổi me xoài, xa cây mít nằm khuất sau thư viện… Nhớ hôm tổng kết, đứa nào cũng khóc sướt mướt, chuyền tay nhau cuốn lưu bút, những cái ôm… Chẳng biết giờ này bọn nó đang làm gì. Chắc cũng như nó, chuẩn bị cho một năm học dài sắp đến. Nó phải tập làm quen với những điều mới: bạn bè mới, trường mới, lớp mới, thầy cô mới và cả giám thị mới… Mà nhắc tới mới lại nhớ đến căn nhà bên cạnh. Gia đình ấy mới chuyển đến được một tháng. Suốt ngày cửa đóng im lìm, phủ bên tấm màn xám ngắt. Mà với một đứa đam mê tiểu thuyết trinh thám như nó thì những hành động đó thật là đáng ngờ. Chắc đó là một tổ chức tội phạm nào đó, biết đâu bọn người ấy đang mưu tính kế hoạch giết người nào đó hay chí ít cũng là bọn buôn tiền giả, bán người qua biên giới… Mải lo suy nghĩ, tỉa tót bộ cánh cho ngày đầu tiên đi học, bất giác nó nghe tiếng má nó gọi vọng lên:
- Meo, đi học chưa, 6h45 rồi đấy!
Sực nhìn vào đồng hồ. Nó tá hỏa. 6h50 trường đóng cổng mà giờ này nó còn chưa ra khỏi nhà. Dù nhà nó có gần trường chăng nữa thì … nó đã trễ. Vội vội vàng vàng lao ra khỏi nhà, hộc tốc chạy đến trường. Thế nhưng, cánh cổng trường đã im ỉm từ lúc nào. Nó chạy đến, hai tay nắm lấy song sắt. Và trong ánh mắt quá đỗi tuyệt vọng, bất giác, nó nhìn thấy nụ cười “man rợ” của thầy giám thị. Một ngày tồi tệ…
Ngày… Tháng … Năm…
… Thiu thiu trong giấc ngủ giữa tiết trời hanh hao của Sài Gòn về chiều. Sáng lớp nó có 5 tiết, mà toàn môn học bài mới ác chứ. Mới tiết đầu nó đã bị xách lên trả bài. Mà khổ nỗi hôm qua mải lo hoàn thành sự nghiệp nhất thống trung nguyên (Võ Lâm Truyền Kỳ), nên hôm nay nó đành bại dưới tay thầy Công Nghệ. Đành chấp nhận vậy, kẻ sĩ thắng thua là chuyện thường tình. Dù sao thì giờ nó cũng đang được ngon giấc… Bỗng. Có tiếng nhạc từ đâu vọng lại, văng vẳng vào không gian. Mà phải mấy bài của Đan Trường hay Thủy Tiên cũng đỡ, đằng này lại là tiếng nhạc cổ điển vọng ra từ nhà hàng xóm. Má ơi, cứu con với….
dear diary by alexandramaria Hoài niệm

Ngày… Tháng … Năm…
… Tan trường. Trời bất chợt đổ mưa. Những giọt mưa rì rào, thì thầm bên ô cửa rồi bắn tung tóe khắp sân trường trong tiếng cười đùa của bọn học trò. Nó núp vội vào hàng cây bên đường. Cơn mưa chiều dai dẳng vẫn tiếp tục đổ, nó chắt lưỡi, chẳng biết bao giờ mới về được đến nhà. Đường về nhà trở nên quá xa xăm… Bất giác, thấy một con nhỏ chạy vội về phía cái cây mà nó đang tá túc. Chắc lại quay sang nhoẻn miệng cười rồi bảo: “Bạn ơi, nhường cho mình cái cây này nhá, con trai ga lăng mà!”. Không, nó nhất quyết không để nữ sắc làm lung lay ý chí, dù con nhỏ đó có nói thế nào nó vẫn sẽ giữ chỗ này. Không thể để một phút yếu lòng làm tàn phai đi kiểu tóc mới của nó được. Nhưng, trái với những suy đoán của nó. Nhỏ chỉ nép mình vào một góc, đứng im mình dưới tàn cây. Mưa ướt cả mái tóc dài, vương vãi trên mặt. Đôi mắt u buồn nhìn xa xăm. Ủa, mà nhỏ này lớp mình mà. Nó quay sang hỏi:
- Hai đứa mình học chung lớp phải không?
- Ừ – Nhỏ mỉm cười.
Cả tuần nay, nó chỉ nói chuyện cùng bọn con trai trong lớp, chưa dám bắt chuyện cùng đứa con gái nào. Chắc, nó ngại… Mà cũng phải thôi, ai đời một thằng con trai lại xáp vô đám con gái chưa hề quen biết mà nói chuyện bao giờ? Được dịp, nó thao thao bất tuyệt, nhỏ không nói gì, chỉ phì cười khi nghe nó nói… Mưa tạnh dần. Nó rảo bước về nhà. Ngạc nhiên khi thấy nhỏ cũng đi cùng hướng với nó, cùng con đường nhà nó, ngõ hẻm nhà nó, và… đi vào căn nhà bên cạnh nhà nó, cái căn nhà có tổ chức tội phạm chuyên nghiệp… Nó nhìn sang bên cạnh. Dường như, căn nhà đó trở nên không còn xa lạ nữa…
Ngày… Tháng … Năm…
Quen nhỏ được hai tháng. Sáng nào nó cũng dậy thật sớm trong ánh mắt ngạc nhiên của ba má (Má nó còn thắp nhang cầu trời không biết nó có bị con gì cắn hay không?). Đánh răng, rửa mặt, ăn sáng rồi ghé sang nhà nhỏ, rủ nhỏ đi học. Con chó nhà nhỏ, theo thói quen, chồm lên gào thét trước cửa. Chẳng hiểu vì sao mà mỗi lần thấy nó, con chó lại tỏ ra hung dữ đến như vậy, chắc ganh tỵ với nhan sắc của nó… Nhỏ chạy ra xua con chó qua một góc rồi từ từ khép cổng lại. Buổi sớm mai, trong tiếng ì èo của xe cộ, trong làn sương lờn vờn trên đường phố, hai đứa trẻ đang tíu ta tíu tít đến trường. Phía xa xa, trong một căn nhà nhỏ, một con chó ném ánh nhìn khinh khỉnh vào cuộc đời…
Ngày… Tháng … Năm…
Giờ ra chơi. Nó lại ra ban công. Nhìn thấy nhỏ đã ở đó tự lúc nào. Đôi mắt u buồn nhìn qua lớp bên cạnh. Nó cũng tò mò nhìn theo. Trong lớp, một anh lớp trên đang ngồi cặm cụi làm toán. Nó khều nhỏ, rồi liếc mắt về phía lớp bên cạnh. Nhỏ nhìn sang, chỉ phì cười. Nhưng nụ cười hôm nay sao thấy gượng gạo, đượm buồn… Sân trường vẫn vàng nắng, vậy mà, sao nó thấy buồn buồn…
Ngày… Tháng … Năm…
Kiểm tra thể dục. Phải vất vả lắm nó mới leo lên được con tám. Mệt bã cả người. Chẳng hiểu mấy đứa lớp nó sao mà tài thế, đứa nào cũng chỉ phóng cái vèo là về đích. Còn nó, ì ạch mãi mới đến nơi. Rõ khổ. Đang thở hồng hộc, chợt, nó thấy nhỏ ì à ì ạch lao về đích. Nó phì cười, dù gì nó cũng đâu đến nỗi. Năm phút sau, nhỏ liếc mắt nhìn nó:
- Lần sau ông chạy, tui sẽ ngồi cười cho ông coi, xí…
Ngày… Tháng … Năm…
Ngồi bên học. Nó vò đầu bứt tai theo từng con số. Còn cả chục bài mà đầu óc nó đã quay mòng mòng. Kiểu này, sáng mai thế nào bố Thu cũng ‘luộc” nó cho coi. Bỗng, chuông điện thoại reo vang. Nó uể oải nhấc điện thoại, thầm rủa đứa nào canh ngay lúc nó đang làm bài tập mà gọi sang. Chợt nghe tiếng nhỏ:
- Meo hả, đi dạo với tui không?
- Giờ này hả?
Nó nhìn đồng hồ. Tám giờ tối. Ngoài trời, tối đen như mực. Tính từ chối nhưng nhìn lên khung cửa sổ nhà bên, thấy nhỏ đang nhìn sang, mỉm cười. Nó đáp:
- Ừ …
Sài Gòn về đêm. Trong ánh đèn hiu hắt. Hai đứa nó đi dạo giữa lòng thành phố. Thất tình. Nhỏ bảo thế. Dưới những hàng cây, mắt nhỏ cứ ươn ướt, rồi nấc lên từng tiếng… Trời lại đổ mưa giăng giăng…
Ngày… Tháng … Năm…
Hôm tổng kết. Nghe theo lời rủ rê của bọn bạn cũ. Nó trốn về trường cấp hai. Lúc dứt áo ra đi đã dặn thằng điểm danh đánh dấu có mặt cho nó. Những tưởng hôm nay là một ngày hạnh phúc, những tưởng nó sẽ thoát khỏi cái nắng gay gắt của sân trường, thoát khỏi những bài diễn văn kiểu như: “Những ngón tay của thời gian đã khẽ khàng chạm vào cây phượng già…”. Thế mà, không hiểu sao nó lại đượm buồn. Giờ này, chắc bọn lớp nó đang hào hứng vì thằng H được nhất trường, giờ này thằng T đang kể chuyện cười… giờ này, không biết nhỏ đang làm gì nhỉ?…
Ngày… Tháng … Năm…
Lớp nó đi Đầm Sen (Điểm hẹn tuyệt vời). Sáng 7h, đã thấy cả đám tụ tập ngoài cổng trường. Đứa xe máy, đứa xe đạp, đứa xe buýt (mà tụi xe buýt sướng lắm nhá, xe 50 chỗ, có tài xế, tiếp viên, máy lạnh). Nó cũng xách chiếc xe đạp ra. Kiểu này thế nào cũng có đứa đi nhờ. Đành chịu vậy, con trai mà hic hic. Ngang nhà nhỏ, chợt nghe tiếng gọi :
- Nè, Meo chở tui nha!…
Bao nhiêu mỡ tích tụ được đem ra xài hết sạch. Mồ hôi đổ ướt cả áo. Vậy mà… sao nó không thấy mệt…
Ngày… Tháng … Năm…
Nhận được tin nhắn của nhỏ. “Đi uống cà phê với tui nghen. Chỗ cũ. 5h chiều”. Ngồi bên bàn, vậy mà nhỏ im lặng hồi lâu… Rồi, giọng nhỏ nghẹn ngào:
- Tui sắp ra Hà Nội.
- Ra chơi hè hả?
- Không phải, ba tui chuyển công tác về ngoải. Hai tuần nữa là phải đi…
Nó chẳng biết nói gì, chỉ im lặng. Ly cà phê bỏ mấy muỗng đường mà vẫn nghe đắng nghét…
Ngày… Tháng … Năm…
Nhỏ đi được hai tháng. Căn nhà bên giờ đã có chủ mới. Bên ấy, dạo này không còn nghe tiếng vĩ cầm ngân nga từng nhịp. Bên ấy, vắng đi tiếng ai đó nói cười giòn giã. Bên ấy, chẳng còn nghe chó sủa mỗi bận có người đi ngang. Điện thoại rung lên
“ Hà Nội lạnh thật. Giờ này Meo đang làm gì thế? Nhớ Meo nhiều lắm!”. Bỗng nghe thương nhớ ngùi ngùi… Giá mà, nó dám nói ra…
Ngày… Tháng … Năm…
Chuông điện thoại lại reo vang. Số của nhỏ. Nó vội nhấc lên. Nhưng đầu dây bên kia là tiếng ai đó lạ hoắc. Má nhỏ. Rồi trong tiếng khóc, má nhỏ nói:
- U mất rồi…
… Cúp máy hồi lâu mà nó vẫn lặng người đi… Ngoài trời, một ngôi sao vừa phụt tắt…
Ngày… Tháng … Năm…
Vào lớp, đã thấy mắt nhỏ Châu đỏ hoe, thấy nhỏ My thắt thẻo buồn, nhỏ Huyền chìm vào im lặng… Cả bọn nhìn nó, chẳng biết nói gì, chỉ thở dài trong tuyệt vọng. Nhìn sang thằng bạn ngồi kế bên. Thấy nó cũng rưng rức khóc. Bình thường, nó đã bảo sao mày mít ướt thế. Thế nhưng hôm nay chẳng hiểu sao nó không cất nổi thành tiếng. Chỉ biết xoa đầu an ủi thằng bạn:
- Đừng khóc nữa…
Vậy mà, mắt nó vẫn ươn ướt…
Ngày… Tháng … Năm…
Ngang qua cái cây cũ, nơi lần đầu bọn nó gặp nhau. Như thấy lại hình ảnh hai đứa nhóc dưới cơn mưa chiều se lạnh. Giờ này, nhỏ đang ở đâu? Hay như cách mà bạn nó từng nói, con người ta không chết đi mà họ đi vào trái tim người khác. Ừ, giờ này chắc nhỏ đang ở trên kia, một nơi nào đó trong vũ trụ này, và chắc nhỏ đang mỉm cười … Trời lại đổ mưa… Nhưng cơn mưa chiều dường như không còn se lạnh nữa, bởi nó biết, mình không cô độc…

Đừng

Ngày xưa,
Em cứ lẽo đẽo theo chị, chị luôn đi trước để em đi sau.
Chưa bao giờ chị nhìn lại, xem em thế nào. Chị luôn đi trước và em luôn đi sau.
Mặc định…
Em té ngã, chị chưa bao giờ nhìn em với cái nhìn âu yếm. Chị chưa bao giờ quan tâm em.
Chị chỉ lạnh lùng nói với em “Sau này, em đừng như thế nữa”.
Mỗi lần chị bảo em sai, ngàn lần em hỏi tại sao, chị vẫn dùng từ đó: “Em đừng”.
Tại sao? Tại sao lúc nào cũng là em đừng, em đừng.
Nhiều lúc trong cơn mơ, em vẫn bàng hoàng thốt lên hai từ đó “Em đừng,em đừng”. Em thuộc lòng đến mức nhiều lúc em quên mất “Đừng’’ là gì?
Là một cách nói giảm của phủ định hay là một thái độ thiếu tự tin trong cuộc sống…
Tại sao lúc nào cũng là “Em đừng”, “Em đừng”. Không khi nào chị dạy em “Em phải…”
Chị luôn cho em cảm giác của một đứa ngu ngốc , xấu xí và ít tài năng.
Trong kí ức tuổi thơ của mình, em luôn đi sau… chị.
sister and brother by dayswillpass Đừng

Bây giờ,
Em không còn chị bên cạnh. Em tự bắt đầu với mọi việc.
Mỗi sáng thức dậy, em vẫn lảm nhảm từ đó. “Em đừng”.
- Đừng trễ hẹn
- Đừng gọi nhầm tên bạn mới
- Đừng lạm dụng sự giúp đỡ của người khác
- Đừng đừng……
Không có chị, cuộc sống vẫn dạy em “Đừng” và “Đừng”.
Em bị bó buộc với những luật lệ, mà ở đó mình không có quyền được sai.
Em email cho người yêu, trong mail chỉ có vỏn vẹn vài chữ “Thế nào là thái độ tự tin trong cuộc sống?”
Người yêu reply có một đoạn: ” Mọi người bảo ” Vy ơi, đừng làm, không được đâu bla bla… ” nhưng Vy vẫn quyết định làm vì Vy tin là Vy làm được, vì Vy đã nuôi đủ đam mê và tình yêu cho nó, thì đó gọi là tự tin”.
Em định email hỏi lại: “Người yêu thấy V có tự tin trong cuộc sống không?”.
Nhưng em chần chừ rồi nhấn nút delete…
Là chị hay là cuộc sống.
Là đừng hay là phải…
Em vẫn thế…
Em vẫn là em của đã từng.
Là em rất khác em “xấu hổ và tự ti” của tuổi thơ
Là em “tự tin trong cuộc sống và kiêu ngạo trong tình yêu”
Thân tặng em gái, người yêu…
Chị Hai…
Người yêu…
Nguyễn Vy